
Đi họp lớp sau 10 năm, tôi bị cả bàn cười nhạo vì chiếc xe máy cũ và bộ áo vải thô
Mười năm sau ngày ra trường, tôi trở lại buổi họp lớp bằng chiếc xe máy cũ. Những lời mỉa mai bắt đầu ngay từ bãi gửi xe.
Truyện drama đời thường — mẹ chồng nàng dâu, gia đình, tình cảm. Đọc miễn phí, cập nhật dần.

Mười năm sau ngày ra trường, tôi trở lại buổi họp lớp bằng chiếc xe máy cũ. Những lời mỉa mai bắt đầu ngay từ bãi gửi xe.

Bà Bảy ngoài tám mươi, sống một mình cạnh phòng trọ tôi. Ba năm trời tôi xách nước, đi chợ, sửa điện, ngồi nghe bà kể chuyện.

Mẹ chồng từ quê lên chơi, chân chất, mặc bộ bà ba cũ. Hôm công ty liên hoan ở nhà hàng sang, tôi đã tìm cách để bà ở nhà.

Tôi nấu ăn, đưa đón con, dọn nhà — tất cả những việc không tên. Nhưng trong mắt nhà vợ, đó vẫn cứ là ăn bám.

Bố khoác chiếc áo đồng phục xanh đã bạc màu, chạy xe nuôi tôi ăn học. Chiều ấy tôi đặt xe đi chơi cùng nhóm bạn, và người tới đón là bố.

Ngày về làm dâu, tôi mang theo chiếc vali cũ và một túi gạo nếp mẹ gói. Mẹ chồng nhìn cái vali trước khi nhìn mặt tôi.

Chín năm dậy từ bốn giờ sáng nhóm bếp bán xôi nuôi con một mình. Người ta bảo con nhà bán xôi rồi cũng chỉ về bán xôi.

Lương ba triệu, xe máy cũ, áo sờn vai. Giữa sân trường đông phụ huynh, mẹ một bé trong lớp chỉ thẳng mặt tôi và gọi tôi là giáo viên quèn.

Hai mươi năm ngồi sửa khóa ở đầu hẻm, tay lúc nào cũng đen dầu, lưng đã còng. Gã hất đổ thùng đồ nghề, cho tôi ba ngày dọn đi.

Tôi hai mươi sáu tuổi, làm shipper, quen với việc bị coi thường. Nhưng chưa bao giờ bị sỉ nhục đến mức ấy — giữa chốn đông người.

Giữa cơn mưa, ông lão nhặt ve chai ghé vào nhà hàng sang chỉ để trả lại chiếc ví một vị khách đánh rơi. Đổi lại là ánh mắt khinh miệt.

Gần sáu mươi tuổi, bà Tư đi ở cho một nhà giàu bậc nhất khu phố. Chiếc vòng vàng của bà chủ biến mất, mọi ánh mắt đổ dồn về bà.