
Về quê ăn giỗ, tôi bị cả họ khinh là kẻ nghèo ăn bám, xếp ngồi mâm dưới với trẻ con
Bốn mươi lăm tuổi, tôi về giỗ ông nội bằng chiếc xe máy cũ và đôi dép mòn gót. Cả họ nhìn tôi như nhìn một kẻ thất bại.
Truyện drama đời thường — mẹ chồng nàng dâu, gia đình, tình cảm. Đọc miễn phí, cập nhật dần.

Bốn mươi lăm tuổi, tôi về giỗ ông nội bằng chiếc xe máy cũ và đôi dép mòn gót. Cả họ nhìn tôi như nhìn một kẻ thất bại.

Hậu sự còn chưa xong, họ đã đặt trước mặt tôi một tờ giấy và cây bút. Tôi cúi đầu ký, lặng lẽ dọn đồ đi.

Yêu nhau hai năm, tôi được dẫn về ra mắt. Ngay bữa cơm đầu tiên, mẹ anh nhìn tôi từ đầu đến chân rồi buông một câu khiến cả bàn lặng đi.

Suốt những năm bà nằm một chỗ, chẳng ai buồn ghé thăm. Bà vừa nhắm mắt, cả họ kéo về đông đủ, chỉ tay vào mặt tôi.

Bố vợ gọi tôi là thứ ăn bám, mẹ vợ đếm từng bữa cơm tôi ăn, họ bày đủ trò ép vợ tôi bỏ tôi. Tôi vẫn cúi đầu chịu, vì một lý do riêng.

Hai mươi năm bà Tư bán xôi ở góc phố nhỏ. Rồi nhà hàng sang mọc lên ngay bên cạnh: xe xôi bị hất đổ, khách bị xua đuổi, cả khu chợ cúi đầu.