Halab
Kiểm kho thiếu sáu thùng, con trai chủ hàng chỉ mặt tôi giữa kho lúc sáu giờ sáng: loại lái xe thì tháng nào chả tha vài thùng về, rồi giữ luôn xe
Truyện

Kiểm kho thiếu sáu thùng, con trai chủ hàng chỉ mặt tôi giữa kho lúc sáu giờ sáng: loại lái xe thì tháng nào chả tha vài thùng về, rồi giữ luôn xe

· 35 phút đọc · Halab

"Loại lái xe như ông thì tháng nào chả tha vài thùng về nhà. Đừng có đứng đó mà nhìn tôi bằng cái mặt oan ức."

"Anh nói lại giùm tôi câu đó."

"Tôi nói: ông ăn cắp hàng của tôi."

"Anh nói to lên tí nữa."

"Ông điếc à?"

"Tôi không điếc. Tôi muốn mấy người đứng kia nghe rõ."

Sáu giờ kém mười lăm sáng. Trời chưa lên hẳn, cái nắng đầu tiên mới hắt qua khe cửa cuốn, rọi một vệt dài trên nền bê tông, đúng chỗ tôi đang đứng. Trong vệt nắng đó có bụi bay.

Sau lưng thằng Huy là bốn người bốc xếp ngồi trên chồng pallet gỗ, tay còn cầm găng vải. Bác bảo vệ đứng ở cửa phòng thường trực. Cô thủ kho ôm tập phiếu khư khư trước ngực như sợ ai giật.

"Ông tên gì?"

"Nguyễn Văn Chấn. Năm mươi ba tuổi. Chạy xe hai mươi hai năm."

"Hai mươi hai năm." Nó cười một tiếng. "Vậy thì ông rành lắm."

"Rành gì cơ?"

"Rành cách rút hàng chứ rành gì."

Tôi không đáp. Tôi đứng nhìn cái thùng xe mở toang, bên trong còn đúng hai trăm mười tám cái thùng các tông xếp thành khối vuông vức.

Phiếu xuất kho ghi hai trăm hai mươi bốn.

"Ông có gì nói không?"

"Có. Cái kẹp chì niêm phong ban nãy anh cắt ra, anh vứt đâu rồi?"

"Ông đừng có đánh trống lảng. Tôi đang hỏi ông sáu thùng hàng."

"Vâng. Tôi cũng đang hỏi anh về sáu thùng hàng."

Nó nhìn tôi. Nó chừng hai mươi tám, áo sơ mi trắng bỏ trong quần, tay xắn tới khuỷu, đeo cái đồng hồ to. Đứng giữa kho lúc sáu giờ sáng mà tóc vẫn còn nếp chải.

"Anh Sơn, đóng cổng lại. Xe nào chưa xong thủ tục thì không ra."

"Vâng."

"Còn ông." Nó quay lại phía tôi. "Ông đưa tôi chìa khoá xe."

"Không."

Cả kho im.

"Ông có biết ông đang nói với ai không?"

"Có. Anh là con ông Vượng."

"Tôi là người ký duyệt lô hàng này. Ông đưa chìa khoá đây."

"Anh Huy này." Tôi nói. "Cái xe này không phải của tôi. Nó là của nhà xe. Chìa khoá này tôi giữ theo hợp đồng lái. Tôi không đưa cho ai ngoài chủ xe."

"Tôi giữ hàng của tôi trong xe của ông."

"Hàng của anh thì anh dỡ xuống. Tôi mở thùng cho anh dỡ từ nãy giờ, tôi có ngăn ai đâu."

"Ông khôn thật đấy."

"Tôi không khôn. Tôi làm nghề này lâu thôi."

Nó rút điện thoại ra, gọi. Gọi đâu chừng hai chục giây rồi bỏ xuống.

"Bố tôi không nghe máy." Nó nói, không phải nói với tôi. Nó nói với chính nó. Rồi nó ngẩng lên. "Không sao. Việc này tôi tự xử lý được."

"Anh định xử lý thế nào ạ?"

"Sáu thùng, mỗi thùng hai mươi bốn hộp, giá buôn một trăm chín mươi nghìn một hộp. Hai mươi bảy triệu ba trăm sáu mươi nghìn. Tôi trừ thẳng vào tiền cước nhà xe ông, trừ tới khi nào đủ."

"Anh trừ nhà xe thì nhà xe trừ tôi. Cháu chạy một chuyến được một triệu tám."

"Thì đấy. Chứ ông tưởng tôi lấy tiền ở đâu ra?"

Bốn người trên chồng pallet không ai nói gì. Trong bốn người đó có hai người đêm nào cũng gặp tôi, vẫn gọi tôi là chú Chấn, vẫn xin tôi điếu thuốc.

Sáng nay thì cả bốn cùng nhìn xuống chân.

"Anh Huy, cái kẹp chì đó anh vứt đâu rồi?"

"Lại cái kẹp chì. Ông định lôi cái gì ra hả?"

"Tôi không định lôi gì cả. Tôi chỉ muốn giữ nó."

"Nó là cái cọng nhựa. Người ta cắt xong người ta vứt."

"Vâng, người ta vứt. Tôi thì tôi không vứt."

Nó nhìn tôi lâu hơn một chút.

"Chị Nhàn, chị cứ kiểm nốt đi rồi ta lập biên bản. Còn ông." Nó chỉ về phía cái ghế nhựa cạnh phòng thường trực. "Ông ngồi đấy. Đừng có đi đâu."

Tôi ngồi đó từ sáu giờ kém tới bảy giờ hơn.

*

Chuyến này tôi nhận hàng ở bến dưới huyện, tối hôm trước.

Tôi tới bến lúc sáu giờ chiều. Hàng đã xếp sẵn ngoài sân, phủ bạt. Chú Bản bốc xếp ra đón tôi ngoài cổng, tay còn cầm cái móc sắt.

"Đêm nay đi luôn à?"

"Đi luôn. Sáng phải có mặt trên kho. Xếp lâu không chú?"

"Xong lúc bảy rưỡi. Chúng nó xếp từ ba giờ chiều. Hai trăm hai tư thùng."

"Ai giám sát?"

"Cậu con ông Vượng."

Tôi đang cầm chai nước, đưa lên định uống. Tôi hạ xuống.

"Cậu Huy xuống tận đây à?"

"Xuống từ trưa. Đứng xem chúng nó đóng thùng, còn cầm cái bảng ghi ghi chép chép. Cậu ấy bảo quản lý theo kiểu mới."

"Ừ."

"Anh Chấn này. Cậu ấy đuổi hai đứa bốc xếp hôm kia. Thằng Toản với thằng Út. Cân thiếu một lô đi trong tỉnh, cậu ấy đuổi ngay tại chỗ, không cho làm hết ca."

"Thằng Toản làm ở đây lâu chưa?"

"Bảy năm."

"Vậy chuyến này tôi phải cẩn thận."

Bảy giờ ba mươi tối, xếp xong. Tôi trèo lên thùng, đi một vòng, gõ tay vào mấy chồng thùng phía trong cùng.

"Chú Bản ơi. Chú lên đây đếm hộ tôi lượt nữa."

"Tôi đếm hai lượt rồi. Anh không tin tôi à?"

"Tôi tin chú. Nhưng lát nữa cái xe nó đóng lại rồi thì tôi không mở ra được nữa."

Chú Bản trèo lên. Tôi đứng cạnh, đếm theo. Hai trăm hai mươi bốn.

Tôi tụt xuống, đi tới chỗ cái cửa thùng.

Cái kẹp chì niêm phong nằm trong túi áo tôi. Loại nhựa, một đầu có lẫy răng cưa, đầu kia là cái lỗ, luồn vào bấm một cái là khoá chết, muốn mở chỉ có cách cắt. Trên thân nó dập số.

"Chú Bản, chú đọc giùm tôi cái số này."

"G không bốn tám bảy một. Anh không đọc được à?"

"Đọc được. Nhưng tôi muốn có hai người đọc."

Tôi luồn kẹp chì qua hai cái tai sắt của cánh cửa thùng, bấm mạnh.

Nó kêu một tiếng "tách". Cái tiếng đó tôi nghe hai mươi hai năm rồi. Khô, gọn, nghe một cái là biết đã ăn khoá.

"Anh làm gì mà kỹ thế?"

"Tôi ghi vào sổ."

Tôi mở cửa cabin, thò tay vào cái khe giữa lớp nhựa ốp và khung cửa. Trong đó có quyển sổ tay của tôi, bìa cứng, kẹp một cây bút bi ở gáy. Chỗ ấy vừa khít, xe xóc mấy nó cũng không rơi.

"Sổ gì đấy anh? Nhà xe bắt ghi à?"

"Không. Tôi tự ghi cho tôi nhớ."

Tôi ghi bằng chữ in, vì chữ viết thường của tôi xấu, ai đọc cũng phải đoán.

Ngày mười hai. Mười chín giờ bốn mươi. Bến dưới huyện. Nhận 224 thùng. Niêm chì số G-04871. Chì nguyên, bấm ăn khoá, có tiếng tách. Người giao: Bản.

Rồi tôi xuống một dòng nữa, viết tiếp, rồi đưa quyển sổ cho chú Bản.

"Chú ký cạnh dòng này cho tôi."

Chú Bản cầm quyển sổ, nghiêng ra chỗ ánh đèn sân.

"Anh viết gì mà dài thế?"

"Chú đọc to lên."

Chú Bản đọc chậm, từng chữ một.

"Tài xế nhận hàng đã niêm chì nguyên vẹn số G không bốn tám bảy một, không kiểm đếm được bên trong sau khi niêm. Tài xế chỉ chịu trách nhiệm về tình trạng niêm phong. Nếu kẹp chì tại nơi nhận không đúng số này hoặc có dấu hiệu bị cắt bấm lại, tài xế từ chối ký biên bản giao nhận cho tới khi lập biên bản ba bên."

Chú Bản ngẩng lên.

"Anh viết cái này ở đâu ra?"

"Trong hợp đồng lái của tôi có điều đó. Điều bảy."

"Sao anh nhớ kỹ thế?"

Tôi cầm chai nước trên táp lô, uống một ngụm, rồi để lại chỗ cũ.

"Năm hai nghìn mười một tôi bị vu một lần. Chở tôn cuộn, tới nơi thiếu một cuộn, người ta bảo tôi bán dọc đường. Tôi cãi ba tháng, cãi bằng mồm thôi, có giấy tờ gì đâu. Nhà xe trừ tôi mười tám triệu."

"Trời."

"Từ đó tôi ghi. Ghi tới giờ là mười lăm năm."

"Có ai đọc cái sổ của anh bao giờ chưa?"

"Chưa. Chưa ai đọc thì tôi mừng chứ chú. Ghi rồi mà không phải giở ra là tốt nhất."

Chú Bản ký. Chú ký chậm, tên chú có dấu, chú viết dấu rất cẩn thận.

"Anh ghi thêm giờ vào."

"Vâng, mười chín giờ năm mươi hai. Chú Bản, lúc chiều cậu Huy đứng đâu?"

"Đứng ngay chỗ anh đang đứng. Suốt từ ba giờ tới lúc dán thùng cuối. Cậu ấy bảo cả tổ là lô này quan trọng, không được sai một ly."

"Ừ."

Tôi trèo lên cabin. Hai mươi giờ lẻ năm phút, tôi ra khỏi cổng bến.

*

Đường đêm không có gì để kể. Tôi chạy đúng tốc độ, không phải vì tôi ngoan, mà vì xe nặng máy yếu, ép cũng không nhanh hơn được.

Nửa đêm tôi tấp vào cái quán cơm ngã ba, quán mở hai tư trên hai tư, đèn vàng, mấy cái bàn inox.

Tôi ăn một suất cơm rang. Bà chủ quán ra rót nước.

"Sao gầy thế chú?"

"Tháng này tôi có ngủ đâu. Con gái tôi vào năm hai, học phí đóng đầu tháng."

"Cháu học gì?"

"Cao đẳng dược, trên tỉnh. Nó cũng thường thôi. Nó chăm."

Tôi ngồi trong quán một tiếng. Không phải vì tôi muốn ngồi. Xe tôi có thiết bị giám sát hành trình, chạy bốn tiếng là phải nghỉ, không nghỉ nó ghi lại hết, nhà xe bị phạt, tôi bị trừ.

Tôi đi đôi dép rọ nhựa, quai chéo, đi cho mát chân. Hai mươi hai năm, chân tôi có một vết chai ở mu bàn chân phải, đúng chỗ quai dép.

Một giờ sáng, tôi lên xe đi tiếp.

Bốn giờ năm mươi sáng, tôi tới cổng kho trên tỉnh.

Bác bảo vệ ra mở cổng. Bác chừng sáu mươi, mặc áo bảo vệ, đi ủng.

"Bác Thiềng."

"Anh Chấn. Sớm thế."

"Cháu tính giờ để tới trước sáu giờ, cho họ kiểm sớm."

"Hôm nay không kiểm sớm được đâu."

"Sao ạ?"

"Cậu con ông Vượng lên. Cậu ấy bảo hôm nay cậu ấy đích thân kiểm."

"Cậu ấy lên rồi à?"

"Ngủ trên phòng khách từ tối qua."

"Vâng."

"Anh vào bãi số hai đi. Đợi tới năm giờ."

Tôi lùi xe vào bãi. Tắt máy.

Trong cabin còn tối. Tôi ngồi yên chừng năm phút, hai tay còn để trên vô lăng, cái kiểu ngồi sau khi chạy suốt đêm mà người vẫn tưởng mình đang chạy.

Rồi tôi lấy quyển sổ ra, ghi.

Ngày mười ba. Bốn giờ năm mươi. Tới kho trên tỉnh. Chì còn nguyên. Chưa kiểm.

Tôi xuống xe, đi ra sau thùng, soi đèn điện thoại vào cái kẹp chì. Tôi soi vì tôi ghi là chì còn nguyên, mà tôi ghi cái gì thì tôi phải nhìn cái đó.

Cái kẹp chì đang treo ở tai cửa. Nó không phải màu đỏ.

Kẹp chì tôi bấm ở bến là màu đỏ. Cái này màu vàng.

Tôi cúi sát vào, soi kỹ. Số dập trên thân: G-04893.

Tôi quay về cabin, lấy quyển sổ.

Bốn giờ năm mươi tám. Kẹp chì tại kho nhận: G-04893, màu vàng. Không phải chì tôi bấm. Chì tôi bấm là G-04871, màu đỏ. Chưa mở cửa.

Rồi tôi đi bộ tới phòng thường trực.

"Bác Thiềng, bác ra đây soi giùm cháu cái kẹp chì."

Bác Thiềng đi theo tôi ra sau thùng xe, cúi xuống, đeo kính vào, soi.

"Chì đây chứ gì. Còn nguyên mà."

"Bác đọc giùm cháu cái số."

"G không bốn tám chín ba. Anh làm sao thế?"

"Bác nhớ giùm cháu cái số đó. Với lại nhớ giùm cháu là màu vàng."

"Anh nói cho tôi biết có chuyện gì được không?"

"Cháu chưa biết. Cháu cũng mong là cháu nhầm."

"Nhầm cái gì?"

"Bác ơi." Tôi nói. "Bác làm bảo vệ kho này bao lâu rồi?"

"Chín năm."

"Chín năm bác có bao giờ thấy một cái xe tới kho mà cái chì nó đổi màu không?"

Bác Thiềng không đáp ngay. Bác đứng thẳng người lên, tháo kính ra.

"Anh đừng có nói cái đó ở đây."

"Sao ạ?"

"Anh nói ra là anh chết."

"Cháu biết. Nhưng cháu cần một người nhìn thấy. Nhìn trước khi cửa mở."

Bác Thiềng nhìn tôi rất lâu.

"Anh có ghi không?"

"Cháu ghi rồi. Bốn giờ năm mươi tám."

"Bây giờ là năm giờ lẻ ba. Anh ghi thêm dòng nữa. Ghi là năm giờ lẻ ba, bảo vệ Thiềng có mặt, cùng đọc số chì."

"Bác cho cháu ghi tên bác à?"

"Ghi đi. Tôi chín năm ở cái kho này, tôi chưa ký cho ai cái gì. Nhưng tôi có mắt."

Tôi ghi. Bác Thiềng ký. Chữ ký của bác run, nhưng bác viết đủ họ tên.

Bác Thiềng đứng nhìn cái thùng xe.

"Anh có định mở cửa không?"

"Cháu không mở. Cháu đợi họ mở. Cháu mở trước thì cháu là người mở."

*

Năm giờ mười lăm, thằng Huy xuống bãi, đi cùng cô Nhàn thủ kho và anh Sơn tổ trưởng bốc xếp. Bốn người bốc xếp đi sau, tay cầm xe đẩy.

"Xe của ai đây?"

"Của cháu ạ. Cháu tên Chấn, tài xế."

"Mở cửa ra."

"Anh cắt chì đi rồi cháu mở. Cháu không cắt, chì là của bên nhận cắt."

"Ông rắc rối thế."

"Anh Huy ơi." Cô Nhàn nói. "Đúng ạ. Chì thì bên nhận cắt, cháu vẫn làm thế."

"Ừ thì cắt."

Anh Sơn đưa cái kìm. Thằng Huy cầm kìm, cúi xuống chỗ tai cửa.

Tôi bước lên nửa bước.

"Anh Huy, anh đọc giùm cháu cái số trên chì trước khi cắt."

"Ông làm gì mà nhiều thủ tục thế? Nhà tôi nhận hàng mười mấy năm nay có ai đọc số bao giờ đâu."

"Cháu xin anh. Đọc một câu thôi."

Nó thở ra một hơi, rồi cúi xuống.

"G không bốn tám chín ba. Xong chưa?"

"Xong rồi ạ. Cảm ơn anh."

"Ông kỳ thật."

Nó bóp kìm. Cái kẹp chì đứt ra, rơi xuống nền bê tông kêu lách cách. Nó dùng mũi giày gạt sang một bên rồi kéo chốt, mở cửa.

Tôi nhìn theo cái kẹp chì. Nó lăn hai vòng rồi nằm lại cách bánh xe chừng một mét, chỗ nền hơi trũng.

Cửa mở. Trong thùng, hàng vẫn xếp vuông vức, không xô, không đổ.

"Dỡ đi." Nó nói.

Tôi lùi lại ba bước, đứng dựa vào cái cột bê tông. Tôi đứng đó từ năm giờ hai mươi tới sáu giờ kém mười lăm.

Cô Nhàn đếm bằng cái bút bi gõ vào tập phiếu, mỗi thùng một gạch, mười thùng một nhóm.

"Anh Huy. Hai trăm mười tám ạ."

"Đếm lại."

Cô Nhàn đếm lại.

"Vẫn hai trăm mười tám. Phiếu ghi hai trăm hai mươi bốn."

Cả kho im.

Rồi thằng Huy quay lại nhìn tôi.

Nó nhìn tôi từ đôi dép rọ nhựa lên tới cái mặt.

"Loại lái xe như ông thì tháng nào chả tha vài thùng về nhà. Đừng có đứng đó mà nhìn tôi bằng cái mặt oan ức."

*

Bảy giờ hơn, thằng Huy đi từ trong văn phòng ra, tay cầm hai tờ giấy.

"Ông ký cái này."

Tôi cầm tờ giấy. Đọc.

Biên bản giao nhận hàng hoá. Số lượng thực nhận: 218. Số lượng theo phiếu: 224. Chênh lệch: 6. Nguyên nhân: hàng bị lấy mất trong quá trình vận chuyển. Bên vận chuyển chịu trách nhiệm bồi thường.

Tôi đọc hai lần. Đọc chậm, vì mắt tôi kém, kính tôi để trên cabin.

"Ký đi."

"Cháu không ký cái biên bản này ạ."

Nó cười.

"Ông không ký thì tôi vẫn lập. Tôi có cả kho làm chứng."

"Anh cứ lập ạ. Nhưng cháu không nhận cái nguyên nhân anh ghi trong đó."

"Ông không nhận thì ông ghi nguyên nhân khác ra đây tôi xem."

"Cháu không ghi thay anh được. Anh là bên nhận, anh ghi. Cháu chỉ có quyền ký hoặc không ký."

"Ông nói chuyện như luật sư."

"Cháu học hết lớp bảy ạ."

"Ông Chấn, tôi nói thẳng. Tôi mới tiếp quản cái kho này ba tháng, tháng nào cũng có chuyện. Tháng này là ông."

"Vâng."

"Bố tôi bảo: mày mà không nắm được cái kho thì mày về mà ngồi bàn giấy. Nên ông đừng tưởng tôi làm ầm lên vì hai mươi bảy triệu. Tôi không thiếu hai mươi bảy triệu."

"Cháu biết là anh không thiếu tiền ạ."

"Vậy ông biết tôi cần gì không?"

"Anh cần một người để chỉ tay vào. Để cả kho này thấy anh nắm được."

"Ông ăn nói vừa thôi."

"Vâng. Cháu xin lỗi anh."

"Ông xin lỗi cái gì?"

"Cháu nói câu đó là hơi quá. Anh mới về, anh có cái khó của anh. Cháu có thằng con trai mười sáu tuổi, nó cũng sợ mất mặt lắm."

Nó nhìn tôi. Lần đầu tiên trong buổi sáng đó nó nhìn tôi mà không nheo mắt.

"Ông so tôi với thằng con mười sáu tuổi của ông à?"

"Cháu không dám."

"Ông vừa nói xong." Nó quay đi, đi được ba bước rồi quay lại. "Ông ký hay không ký?"

"Cháu không ký ạ."

"Được. Vậy xe ông nằm đây tới khi nào xong chuyện."

"Anh Huy ơi, cái xe không phải của cháu."

"Thì ông gọi chủ xe của ông lên đây."

"Cháu gọi rồi. Bảy giờ hai mươi. Ông Đài đang trên đường."

"Tốt. Có chủ có tớ thì càng dễ nói chuyện."

*

Tám giờ mười lăm, ông Đài tới.

Ông đi xe máy, đội cái mũ bảo hiểm nửa đầu, mặc áo khoác bạc màu. Nhà xe ông có sáu cái xe tải, mười một tài xế, nhưng ông vẫn đi xe máy.

"Sao?"

"Thiếu sáu thùng. Thùng xe mở ra thì đếm được hai trăm mười tám."

Ông Đài đứng nhìn tôi.

"Chú có lấy không?"

"Không."

"Ừ. Tôi tin chú. Nhưng tin không có giá trị gì ở đây cả."

"Vâng."

Thằng Huy đi ra.

"Anh là chủ nhà xe?"

"Vâng, tôi tên Đài."

"Anh ngồi đi."

Ba người ngồi xuống ba cái ghế nhựa quanh cái bàn nhựa giữa kho. Bốn người bốc xếp vẫn ngồi trên chồng pallet. Cô Nhàn đứng cạnh cái xe đẩy. Bác Thiềng đứng ở cửa phòng thường trực.

"Tôi nói ngắn gọn." Thằng Huy nói. "Lô hàng hai trăm hai tư thùng. Nhận hai trăm mười tám. Thiếu sáu. Trị giá hai mươi bảy triệu ba trăm sáu mươi nghìn. Bên vận chuyển bồi thường."

"Cậu có chắc là mất trên đường không?"

"Chứ mất ở đâu?"

"Tôi hỏi cậu thôi."

"Anh Đài này, tôi tôn trọng anh nên tôi mời anh ngồi. Nhưng anh đừng có hỏi cái kiểu đó. Hàng ra khỏi bến là của xe anh."

"Đúng. Hàng ra khỏi bến là trách nhiệm của tôi. Cái đó tôi không cãi. Nhưng tôi phải biết nó mất ở khúc nào."

"Anh muốn biết thì anh hỏi tài xế của anh."

Ông Đài quay sang tôi.

"Chú kể lại từ đầu đi."

"Sáu giờ chiều ngày mười hai tôi tới bến dưới huyện. Hàng xếp từ ba giờ chiều, xong lúc bảy rưỡi. Tôi lên thùng đếm cùng chú Bản, đếm được hai trăm hai tư thùng. Bảy giờ bốn mươi tôi bấm chì. Tám giờ lẻ năm tôi ra khỏi cổng bến. Nửa đêm tôi nghỉ ở quán cơm ngã ba, nghỉ một tiếng theo quy định. Bốn giờ năm mươi tôi tới cổng kho này."

"Đúng không bác Thiềng?" Ông Đài quay lại hỏi.

"Đúng ạ."

"Trên đường chú có dừng chỗ nào khác không?"

"Không. Có thiết bị giám sát hành trình trên xe, anh trích ra là biết hết. Xe dừng bao lâu, ở đâu, có mở cửa thùng hay không, nó ghi hết."

"Xe nhà tôi lắp cảm biến cửa cả sáu cái." Ông Đài nói.

"Vậy trích ra."

"Trích thì mất một buổi, phải lên nhà mạng lấy dữ liệu. Cậu chờ được không?"

"Tôi chờ."

"Được. Vậy tôi hỏi cậu một câu nữa. Lúc xếp hàng ở bến, ai giám sát?"

Thằng Huy ngẩng lên.

"Tôi. Tôi xuống từ trưa ngày mười hai, đứng đó tới lúc dán thùng cuối cùng."

"Cậu đứng suốt à? Cậu không đi đâu?"

Nó đập tay xuống bàn.

"Anh Đài, anh định nói gì thì nói thẳng ra. Anh định đổ cho tôi à?"

"Tôi không đổ cho ai. Tôi hỏi cho rõ."

"Vậy tôi nói cho rõ luôn." Nó đứng lên. "Tôi đích thân giám sát đóng thùng. Không sai một ly. Anh hỏi cả cái tổ bốc xếp dưới đó xem tôi có rời một bước nào không. Hai trăm hai tư thùng lên xe là do mắt tôi nhìn. Anh vừa lòng chưa?"

Nó nói to. To hơn cần thiết.

Bốn người trên chồng pallet ngẩng cả lên. Cô Nhàn đứng thẳng người. Bác Thiềng ở cửa phòng thường trực bước ra một bước.

Ông Đài không nói gì. Ông chỉ nhìn tôi.

Tôi đứng dậy khỏi ghế.

"Anh vừa nói anh đích thân giám sát đóng thùng, không sai một ly."

"Đúng. Tôi nói. Thì sao?"

"Anh nói lại giùm cháu lần nữa được không ạ."

"Ông lại giở cái trò bắt tôi nói lại. Được. Tôi nói: tôi đích thân giám sát đóng thùng, không sai một ly. Cả kho nghe rồi đấy. Ông muốn gì?"

"Cháu chỉ muốn cả kho nghe thôi ạ."

Tôi đi ra chỗ bánh xe.

Tôi cúi xuống, nhặt cái kẹp chì đã cắt nằm ở chỗ nền trũng, nhặt bằng hai ngón tay, cầm ở phần thân, không cầm vào mối cắt.

Rồi tôi đi lại bàn, đặt nó xuống mặt bàn nhựa.

"Ông nhặt cái rác về đây làm gì?"

"Anh đọc giùm cháu cái số trên đó."

"Tôi đọc rồi. G không bốn tám chín ba."

"Anh đọc to lên ạ."

"G KHÔNG BỐN TÁM CHÍN BA. Vừa lòng ông chưa?"

"Vâng."

Tôi mở cửa cabin, thò tay vào cái khe giữa lớp nhựa ốp và khung cửa, lấy quyển sổ ra, để xuống bàn, xoay ngược lại cho hai người cùng đọc được.

"Anh Đài, anh đọc giùm tôi cái dòng này."

Ông Đài đeo kính vào.

"Ngày mười hai. Mười chín giờ bốn mươi. Bến dưới huyện. Nhận hai trăm hai tư thùng. Niêm chì số G không bốn tám bảy một. Chì nguyên, bấm ăn khoá, có tiếng tách. Người giao: Bản."

Ông Đài dừng lại.

"G không bốn tám bảy một. Còn cái trên bàn là bao nhiêu?"

"G không bốn tám chín ba."

Không ai nói gì cả.

Cái quạt công nghiệp treo trên xà kho quay, kêu è è.

"Anh Đài, anh đọc tiếp giùm tôi dòng dưới."

"Tài xế nhận hàng đã niêm chì nguyên vẹn số G không bốn tám bảy một, không kiểm đếm được bên trong sau khi niêm. Tài xế chỉ chịu trách nhiệm về tình trạng niêm phong. Nếu kẹp chì tại nơi nhận không đúng số này hoặc có dấu hiệu bị cắt bấm lại, tài xế từ chối ký biên bản giao nhận cho tới khi lập biên bản ba bên."

Ông Đài ngẩng lên.

"Chú viết cái này lúc nào?"

"Mười chín giờ năm mươi hai ngày mười hai. Có chữ ký chú Bản bốc xếp bên cạnh, cùng ngày cùng giờ. Chú Bản ba mươi năm ở bến dưới huyện, anh gọi xuống là gặp."

Thằng Huy giật quyển sổ. Nó đọc rất nhanh, mắt chạy hai lượt.

"Cái này ông tự viết. Ông viết lúc nào chả được."

"Vâng. Anh nói đúng ạ."

"Ông tự nhận là ông viết bừa à?"

"Cháu không nói cháu viết bừa. Cháu nói anh nghi ngờ là đúng. Nếu chỉ có quyển sổ thì cháu cũng không tin cháu."

"Vậy ông đưa ra làm gì?"

"Vì còn cái này."

Tôi chỉ vào cái kẹp chì trên bàn.

"Anh cầm nó lên. Nhưng cầm ở phần thân thôi, đừng bóp vào chỗ đứt."

"Ông sai tôi à?"

"Cháu nhờ anh. Anh nhìn kỹ vào cái thân nhựa, ngay dưới lỗ khoá."

Nó cầm lên, đưa lại gần mắt.

Rồi nó không nói gì.

"Anh thấy gì không ạ?"

"...Có vết."

"Vết gì ạ?"

"Vết như bị kẹp."

"Vâng. Đó là vết kìm. Kìm bấm chì chỉ bấm ở cái đầu lẫy, không để lại vết ở thân. Vết ở thân là do người ta lấy kìm khác kẹp giữ để bấm lại cho chặt."

"Anh Sơn." Tôi gọi. "Anh làm tổ trưởng bốc xếp tám năm, ngày nào chả cắt chì. Anh nhìn giùm tôi, anh có thấy vết kìm ở thân không?"

Anh Sơn nhìn thằng Huy.

"Anh cứ nhìn." Ông Đài nói.

Anh Sơn cầm cái kẹp chì lên, xoay hai vòng.

"Có vết kìm ở thân ạ. Cháu thấy rõ."

"Anh có bao giờ thấy cái chì nào bấm bình thường mà có vết như thế không?"

"Không ạ. Bấm bình thường thì chỉ một tiếng tách, nó tự khoá, không cần kẹp."

Thằng Huy giật lấy cái kẹp chì.

"Anh Sơn, anh làm cho ai?"

Anh Sơn im.

"Anh Huy." Ông Đài nói. "Cậu để anh ấy trả lời cái câu tôi hỏi, đừng hỏi câu khác. Chì bến là màu đỏ. Sáu cái xe nhà tôi, cái nào cũng dùng chì đỏ, tôi mua cả cuộn, năm trăm cái một cuộn, cùng lô cùng dãy số. Cái chì cậu vừa cắt là màu vàng."

Ông Đài mở cái túi đeo bên hông, lấy ra một nắm kẹp chì mới, quăng lên bàn.

Đỏ. Cả nắm đỏ.

"Cậu đếm đi. Số nó chạy liền nhau. G không bốn tám bảy hai, bảy ba, bảy tư. Cái tôi đưa chú Chấn hôm mùng chín là bảy mốt."

Thằng Huy nhìn cái nắm chì đỏ trên bàn.

"Chì vàng là chì của ai?" Ông Đài hỏi. "Cô Nhàn, kho này dùng chì màu gì?"

Cô Nhàn không nói.

"Chị cứ nói cái chị biết." Tôi bảo. "Không ai bắt chị nói cái chị không biết."

Cô Nhàn nhìn xuống tập phiếu trên tay.

"Kho mình... kho mình cũng có một hộp chì vàng ạ. Để trong tủ phòng thủ kho, để niêm lại những lô kiểm dở dang, kiểm chưa xong mà hết giờ thì niêm lại, mai kiểm tiếp."

"Hộp đó ai giữ chìa?"

"Cháu một chìa, anh Sơn một chìa."

"Còn ai nữa không?"

Cô Nhàn ngẩng lên.

"Ở bến dưới huyện cũng có một hộp ạ. Cùng loại. Bên đó là kho hàng của bác Vượng, chung hệ thống."

Thằng Huy đứng dậy khỏi ghế.

"Ai bảo chị thế?"

"Tháng trước cháu xuống dưới đó lấy phiếu, cháu thấy trong tủ."

Nó đứng đó.

Tôi nhìn nó. Cái tay cầm kẹp chì của nó hơi run một chút, rồi nó nắm lại cho khỏi run.

"Anh Huy."

"Gì?"

"Anh có nhớ anh vừa nói gì không ạ?"

"Ông đừng có bắt tôi nói lại lần nữa."

"Cháu không bắt. Cháu nhắc thôi. Anh nói: anh đích thân giám sát đóng thùng, không sai một ly."

Nó không đáp.

"Anh nói câu đó lúc tám giờ bốn mươi lăm sáng nay, trước mặt cả kho. Cháu không ghi âm, cháu không có máy. Nhưng anh Sơn nghe, cô Nhàn nghe, bốn anh bốc xếp nghe, bác Thiềng nghe."

"Rồi sao?"

"Rồi cháu xin thưa thế này ạ. Nếu hai trăm hai tư thùng lên xe đúng như anh nói, thì lúc cháu bấm chì bảy giờ bốn mươi, trong thùng có đủ hai trăm hai tư. Từ lúc đó tới lúc anh cắt chì sáng nay, cái cửa thùng chỉ mở được một lần: lần người ta cắt chì đỏ ra."

"Ông nói ai cắt?"

"Cháu không biết ai cắt ạ. Cháu không dám nói. Cháu chỉ biết là chì đỏ số bảy mốt bị cắt, rồi người ta bấm chì vàng số chín ba vào."

"Rồi ông định bảo là ai làm?"

"Cháu không định bảo ai làm cả."

"Vậy ông nói cái đống này ra để làm gì?"

Tôi nhìn nó.

"Để cháu không phải ký cái tờ giấy kia ạ."

*

Ông Đài đứng dậy.

"Cậu Huy."

"Gì?"

"Cái xe này chở lô hàng của nhà cậu, tôi có trách nhiệm. Tôi không chối. Nhưng tôi không bồi thường cho một cái biên bản ghi sai nguyên nhân. Cậu ghi là mất trong quá trình vận chuyển. Cái chì trên bàn kia nói là không phải."

"Cái chì đó chưa chứng minh được cái gì."

"Đúng. Nên tôi đề nghị ba việc."

"Anh nói đi."

"Một, giữ nguyên cái kẹp chì đó. Bỏ vào túi nilon, dán lại, ghi ngày giờ, ba bên cùng ký ngoài túi. Đừng để nó lăn lóc dưới đất nữa."

"Hai?"

"Hai, lập biên bản có đủ ba bên: bên giao là bến dưới huyện, bên vận chuyển là tôi, bên nhận là cậu. Bến dưới huyện phải cử người lên. Người lên phải là người ký giao đêm mười hai, tức là chú Bản. Biên bản ghi đúng hai cái số chì, đúng hai màu, đúng giờ."

"Ba?"

"Ba, cậu trích camera bến dưới huyện đêm mười hai. Trích từ lúc tôi ra cổng ngược về trước. Trích cả khu đóng thùng từ ba giờ chiều."

"Anh nghĩ tôi không dám trích à?"

"Tôi không nghĩ gì cả. Tôi đề nghị."

Thằng Huy ngồi xuống ghế, ngồi im chừng nửa phút.

"Tôi cho xe ông đi. Nhưng tôi nói trước, chuyện này chưa xong."

"Đúng. Chưa xong."

"Nếu trích camera ra mà đúng là mất trên đường thì sao?"

"Thì tôi đền đủ hai mươi bảy triệu ba trăm sáu mươi nghìn, không thiếu một đồng. Tôi làm nhà xe mười chín năm, tôi đền không phải lần đầu."

"Còn nếu không phải?"

Ông Đài nhìn nó.

"Nếu không phải thì cậu đã nói một câu trước cả kho rồi đấy."

*

Tôi rửa mặt ở cái vòi nước cuối kho. Từ tám giờ tối hôm trước tới giờ tôi chưa chợp mắt.

Bác Thiềng mang ra cho tôi một cốc trà, ngồi xuống cạnh tôi.

"Anh biết trước à?"

"Cháu không biết trước gì cả. Cháu chỉ ghi thôi. Cháu ghi mười lăm năm nay, chuyến nào cũng ghi, có chuyến nào ra chuyện đâu."

"Rồi ra một chuyến."

"Vâng. Ra một chuyến."

"Lúc bốn giờ năm mươi tám anh nhìn thấy cái chì đổi màu, sao anh không mở cửa ra đếm luôn?"

"Cháu mở ra mà đủ hai trăm hai tư thùng thì sao ạ? Lúc đó cháu cũng mong là không mất. Cháu mong tới tận lúc cô Nhàn đếm xong."

"Anh mong thật à?"

"Thật bác ạ. Cháu chạy hai mươi hai năm, cháu chưa muốn chuyến nào của cháu thành cái vụ."

Bác Thiềng gật đầu.

"Chín năm ở kho này tôi thấy nhiều xe lắm. Xe nào tới cũng vội, ai cũng muốn dỡ nhanh ký nhanh cho kịp chuyến sau. Chưa ai bắt tôi ra sau thùng xe lúc năm giờ sáng để đọc một cái số cả."

*

Chín giờ rưỡi, xe từ bến dưới huyện lên.

Chú Bản xuống xe, tay còn cầm cái mũ vải, đi thẳng vào kho.

"Người ta gọi tôi lên. Có chuyện gì anh Chấn?"

"Thiếu sáu thùng chú ạ."

"Sao lại thiếu? Tôi đếm ba lượt với anh mà. Tôi có bị làm sao không? Tôi sáu mươi mốt tuổi rồi anh ơi, người ta đuổi thì tôi biết đi đâu."

"Chú cứ nói thật cái chú thấy. Đúng cái chú thấy thôi, đừng nói thêm."

"Ừ."

Thằng Huy đi ra.

"Ông là ông Bản? Ông ngồi đây."

Chú Bản ngồi xuống ghế nhựa, ngồi ghé nửa mông.

"Đêm mười hai ông giao hàng cho ông Chấn? Bao nhiêu thùng?"

"Hai trăm hai tư ạ. Đếm ba lượt."

"Ai bấm chì? Màu gì?"

"Anh Chấn bấm. Màu đỏ, số G không bốn tám bảy một."

"Sao ông nhớ được?"

"Anh ấy bắt tôi đọc cái số hai lần rồi ký vào sổ. Tôi còn cằn nhằn anh ấy là làm gì mà kỹ thế. Ký thì phải đọc, đọc thì nó vào đầu."

Thằng Huy đặt quyển sổ trước mặt chú Bản.

"Chữ ký này của ông?"

Chú Bản đeo cái kính lão gọng nhựa vào.

"Vâng, của tôi. Ký tối mười hai, ngay tại sân bến."

"Ông ký mà ông có biết ông ký cái gì không?"

"Có ạ. Anh ấy bắt tôi đọc to lên."

"Ông đọc lại tôi nghe."

Chú Bản đọc. Đọc chậm như tối hôm đó, từng chữ một, ở giữa kho, trước mặt bốn người bốc xếp, cô thủ kho, anh Sơn, bác Thiềng và ông Đài.

Đọc hết, chú gấp sổ lại.

"Anh Huy, tôi hỏi khí không phải. Cái chì lúc anh cắt sáng nay là màu gì ạ?"

Thằng Huy không trả lời.

Anh Sơn đứng cạnh, khẽ nói.

"Màu vàng ạ."

Chú Bản ngồi im một lúc lâu.

"Anh Huy này. Hôm kia anh đuổi thằng Toản với thằng Út."

"Ông định nói gì?"

"Tôi không định nói gì. Tôi chỉ xin anh một việc. Lần này anh đừng đuổi ai trước khi biết ạ."

*

Mười một giờ trưa, ông Vượng lên.

Ông chừng gần sáu mươi, người thấp, tóc muối tiêu. Ông vào kho, nhìn cái túi nilon dán kín có cái kẹp chì vàng bên trong, rồi nhìn con trai ông.

"Có chuyện gì?"

"Bố về phòng nghỉ đi. Con xử lý được."

"Tôi hỏi có chuyện gì."

"Thiếu sáu thùng. Con đang làm rõ."

"Ban nãy anh gọi tôi bảo là tài xế lấy."

Cả kho im.

"Con... con nói lúc chưa có đủ thông tin."

Ông Vượng ngồi xuống ghế.

"Ai nói cho tôi nghe từ đầu."

Ông Đài kể. Kể đúng, không thêm chữ nào. Ông Vượng nghe hết, không ngắt lời lần nào.

Nghe xong ông cầm cái túi nilon lên, xoay cái kẹp chì bên trong.

"Cái vết kìm này ai nhìn ra trước?"

"Cháu ạ. Bốn giờ năm mươi tám sáng nay cháu nhìn ra cái màu. Vết kìm thì lúc chín giờ cháu mới nhìn kỹ được, tại lúc đó nó mới nằm trên bàn."

"Anh biết cái vết kìm là cái gì à?"

"Cháu chạy hai mươi hai năm, bấm chì mấy nghìn cái ạ. Bấm đúng thì nó kêu tách một tiếng rồi thôi, không ai đi kẹp thêm làm gì."

Ông Vượng đặt cái túi xuống bàn.

"Anh Đài, ba việc của anh tôi đồng ý cả ba. Tôi bổ sung việc thứ tư: mời công an kinh tế xuống. Cái này không phải chuyện đền hai mươi bảy triệu nữa, cái này là niêm phong bị cắt rồi bấm lại. Nhà tôi bốn cái kho, mỗi tháng đi mấy trăm lô. Cái trò này đã làm được một lần thì nó làm được nhiều lần rồi."

Thằng Huy ngẩng lên.

"Không cần đâu bố. Con làm rõ được."

"Anh làm rõ được thì sáng nay anh đã không gọi tôi bảo tài xế ăn cắp."

"Con..."

"Anh Huy." Ông Vượng nói, giọng không to. "Tôi hỏi anh, anh trả lời trước mặt mọi người ở đây. Sáng nay anh giữ xe người ta mấy tiếng?"

"Từ sáu giờ kém tới bây giờ."

"Anh có quyền giữ xe người ta không?"

Thằng Huy im.

"...Không ạ."

"Anh có bảo người ta là loại lái xe thì tháng nào chả tha vài thùng về không?"

Nó không đáp.

"Anh Sơn, anh nghe thấy câu đó không?"

Anh Sơn nhìn thằng Huy. Rồi nhìn xuống đất.

"Dạ có ạ."

"Cô Nhàn? Bốn anh kia?"

Bốn người bốc xếp trên chồng pallet đứng cả dậy.

"Dạ có ạ."

Ông Vượng gật đầu.

"Vậy là cả kho nghe."

*

Người ta lập biên bản lúc mười hai giờ mười lăm trưa. Ba bên: bên giao là chú Bản, bên vận chuyển là ông Đài, bên nhận là cô Nhàn ký thay, vì thằng Huy không ký.

Nó không ký, không phải vì nó chống. Nó ngồi ở cái ghế nhựa cuối kho, hai tay đặt lên đầu gối, nhìn ra cửa cuốn.

Ông Vượng ký ở dòng người sử dụng lao động. Tôi ký ở dòng người vận chuyển trực tiếp.

Cái túi nilon đựng kẹp chì được dán băng dính trong, ngoài túi ghi: kẹp chì số G-04893, màu vàng, thu tại bãi số hai lúc tám giờ năm mươi, niêm túi lúc chín giờ mười lăm ngày mười ba, có vết kìm ở thân dưới lỗ khoá. Bốn chữ ký quanh mép băng dính.

Quyển sổ của tôi, người ta photo hai trang, ký giáp lai, kẹp vào hồ sơ. Quyển gốc trả lại tôi.

"Anh ghi bao lâu rồi?"

"Mười lăm năm ạ. Chuyến nào cũng ghi."

"Ghi làm gì cho mệt?"

"Cháu bị vu một lần rồi bác ạ. Năm hai nghìn mười một. Cháu cãi ba tháng, cãi bằng mồm, không có gì trong tay."

Ông Vượng cầm quyển sổ lên, lật mấy trang giữa, chỗ toàn chữ in với con số.

"Mười lăm năm mà anh mới phải giở ra một lần. Vậy mười lăm năm kia anh ghi phí à?"

"Không phí đâu bác. Mười lăm năm đó cháu ngủ được."

*

Một giờ chiều tôi ra khỏi kho. Xe không có hàng về, tôi chạy rỗng.

Tôi đang lên cabin thì thằng Huy đi ra.

"Ông Chấn. Ông đợi tôi một tí."

Tôi tụt xuống. Nó đứng cách tôi chừng hai mét, hai tay đút túi quần. Áo sơ mi trắng của nó sáng nay còn thẳng nếp, giờ nhăn hết một bên.

Nó không nói ngay. Nó nhìn cái thùng xe, nhìn hai cái tai sắt ở cửa thùng, chỗ luồn kẹp chì.

"Ông với ông Bản cứ nói cái tiếng tách. Nó là tiếng gì?"

"Là tiếng cái lẫy nó ăn vào khoá ạ. Bấm đúng thì kêu một tiếng khô. Bấm không tới thì nó êm, không kêu. Ai bấm nhiều thì nghe là biết."

"Tôi giám sát đóng thùng ba tháng nay, tôi chưa cầm cái kẹp chì bao giờ."

"Vâng."

"Ông không nói gì à?"

"Cháu biết nói gì ạ."

Nó im một lúc.

"Sáng nay tôi nói ông ăn cắp. Nói trước cả kho. Ông có định kiện tôi không?"

Tôi nhìn nó.

"Cháu không kiện anh ạ. Kiện thì được cái gì."

"Ông được danh dự."

"Cái danh dự của cháu nó nằm trong cái biên bản ban nãy rồi ạ. Bốn người ký. Cả kho đứng nghe. Cháu không cần thêm."

Nó gật đầu.

"Bố tôi bảo tôi phải xin lỗi ông."

"Vậy thì anh đừng xin lỗi ạ."

Nó ngẩng phắt lên.

"Ông nói gì?"

"Anh đừng xin lỗi vì bố anh bảo. Xin lỗi kiểu đó thì nó là việc của bác ấy, không phải việc của anh."

"Ông kỳ thật đấy."

"Tôi hai mươi tám tuổi." Nó nói. "Tôi về đây, cả kho gọi tôi là cậu Huy. Không ai gọi tôi là anh Huy cả, trừ khi có mặt bố tôi."

"Vâng."

"Tháng đầu tôi thiếu một lô sơn, không tìm ra. Bố tôi bảo thôi bỏ đi. Tháng thứ hai vỡ mấy chục thùng thuỷ tinh, cũng không tìm ra, bố tôi cũng bảo thôi bỏ đi. Ông biết cái câu thôi bỏ đi nó nghĩa là gì không?"

"Cháu không biết ạ."

"Nghĩa là mày tìm cũng không ra đâu."

Tôi không nói gì.

"Nên sáng nay thấy thiếu sáu thùng, tôi mừng. Vì lần này tôi thấy ngay ai lấy. Cái xe đứng đó. Người lái xe đứng đó. Tôi bắt được tận tay."

Nó cười một tiếng, nhưng không phải cười.

"Tôi bắt được tận tay một người ngủ trong cabin suốt đêm."

"Vâng."

"Ông có ghét tôi không?"

"Sáng nay thì có ạ. Bây giờ cháu mệt quá, cháu chưa ghét được."

Nó bật cười. Lần này là cười thật, cười một tiếng ngắn rồi thôi.

Tôi trèo lên cabin, ngồi vào ghế, cắm chìa khoá.

Nó vẫn đứng đó.

"Ông Chấn."

Tôi hạ kính xuống.

"Dạ?"

"Cái điều bảy trong hợp đồng lái của ông. Nó viết đúng cái câu ông ghi trong sổ à?"

"Không ạ. Trong hợp đồng nó viết dài hơn, chữ nhỏ, đọc nhức mắt. Cháu rút gọn cho dễ ghi. Cháu đọc mất ba buổi tối, chữ nào không hiểu thì hỏi con gái cháu."

"Con gái ông biết luật à?"

"Nó không biết. Nhưng nó đọc chữ nhanh hơn cháu."

Nó gật đầu, rồi bước lại gần cửa xe hơn một bước.

"Nếu sáng nay ông không nhặt cái kẹp chì lên thì sao?"

Tôi nghĩ một lúc.

"Thì cháu ký tờ giấy kia ạ."

"Ông ký thật à?"

"Cháu không ký thì họ vẫn lập. Rồi cháu bị trừ. Rồi cháu chạy mười lăm chuyến không công. Rồi con gái cháu nghỉ một kỳ."

"Vậy sao ông không ký cho xong?"

Tôi nhìn ra cái cửa cuốn của kho. Nắng trưa đổ vào một mảng lớn trên nền bê tông, chỗ sáng nay chỉ có một vệt mỏng.

"Anh Huy này. Cháu không nhặt cái kẹp chì lên vì cháu biết nó có vết kìm. Lúc cháu nhặt cháu chưa nhìn thấy cái vết nào cả."

"Vậy ông nhặt làm gì?"

"Vì cháu nhặt cái đó mười lăm năm rồi ạ. Chuyến nào cũng nhặt. Chì cắt ra cháu bỏ vào cái hộp nhựa dưới ghế, đầy hộp thì đổ đi."

Nó nhìn tôi.

"Ông nhặt cả mười lăm năm?"

"Vâng. Không có chuyện gì thì cháu đổ đi. Có chuyện thì nó nằm sẵn đó."

Nó không nói gì nữa.

Tôi nổ máy.

"Anh Huy, cháu nói anh một câu, anh đừng giận. Anh muốn cả kho gọi anh là anh Huy thì anh đừng đi tìm người để chỉ tay vào. Anh đi tìm cái chỗ hàng nó mất."

Nó đứng yên.

"Cái chỗ đó lần này nó không nằm trên đường của cháu ạ."

Tôi cài số, thả côn.

Bác Thiềng mở cổng. Bác giơ tay lên chào, tôi bấm còi một tiếng ngắn đáp lại.

*

Về sau tôi nghe kể lại.

Công an kinh tế xuống bến dưới huyện ngày thứ tư. Camera khu đóng thùng đêm mười hai vẫn còn dữ liệu, vì đầu ghi bên đó lưu được hai mươi ngày. Tôi không xem cái đoạn đó, người ta không cho xem mà tôi cũng không xin.

Tôi chỉ biết là sáu thùng hàng không bao giờ lên xe tôi. Chúng nó nằm lại trong sân bến, dưới một tấm bạt, từ trước lúc tôi bấm cái kẹp chì đỏ.

Chì đỏ số G-04871 người ta tìm được trong thùng rác khu văn phòng bến, cùng với cái kìm.

Chú Bản gọi điện cho tôi tối hôm đó.

"Hai thằng Toản với Út được gọi lại làm rồi. Thằng Toản nó khóc. Nó bảo nó bị đuổi sau bảy năm làm mà không một câu hỏi. Giờ người ta gọi lại, nó cũng không biết mừng hay giận."

"Ừ."

"Anh Chấn này. Cái tối anh bắt tôi ký vào sổ ấy, tôi có cằn nhằn anh. Tôi bảo anh làm gì mà kỹ thế."

"Chú nói đúng mà. Cháu kỹ thật."

"Không." Chú Bản nói. "Từ hôm nay tôi đi mua một quyển."

*

Cậu Huy thì tôi gặp lại một lần nữa, tháng sau, cũng đúng cái kho đó. Bốn giờ rưỡi sáng tôi lùi vào bãi số hai.

Năm giờ, cậu ta xuống bãi. Vẫn áo sơ mi trắng, nhưng lần này xắn tay cao hơn, và trên tay cầm một cái kìm.

"Chú Chấn. Chì số bao nhiêu?"

Tôi hơi khựng lại.

"Cậu hỏi cháu à?"

"Tôi hỏi chú."

"G không năm một hai bốn ạ. Màu đỏ."

Cậu ta cúi xuống, soi đèn điện thoại vào cái kẹp chì.

"G không năm một hai bốn. Đỏ. Đúng."

Rồi cậu ta cắt. Cắt xong, cậu ta không gạt cái kẹp chì bằng mũi giày. Cậu ta cúi xuống nhặt lên, cầm ở phần thân, bỏ vào cái túi nilon nhỏ trong túi áo.

"Từ tháng này kho tôi làm thế. Chì cắt ra thì giữ lại một tuần. Chú thấy được không?"

"Được ạ."

"Chỉ được thôi à?"

Tôi nhìn cậu ta.

"Cậu Huy này. Cái nghề của cháu, làm đúng thì chẳng ai biết. Cả năm cháu chạy hơn trăm chuyến, không chuyến nào có chuyện, thì cũng chẳng ai nhớ tên cháu. Cái việc cậu vừa làm cũng thế. Cậu giữ cái kẹp chì một tuần rồi đổ đi. Đổ mười năm không có chuyện gì thì cậu tưởng là phí."

"Rồi sao?"

"Rồi có một sáng nó không phí ạ."

Cậu ta gật đầu.

"Chú dỡ hàng đi."

"Vâng."

Tôi mở cửa thùng.

Bên trong, hàng xếp vuông vức, cạnh nào ra cạnh nấy. Nắng sớm hắt qua khe cửa cuốn, rọi một vệt dài lên nền bê tông, trong vệt đó có bụi bay.

Tôi đứng lùi lại ba bước, để người ta đếm.

Chia sẻ:FacebookXThreadsTelegram

Đọc tiếp

Buổi phát quà cuối năm ở sân nhà văn hoá thôn, bà chủ tài trợ bắt tôi ôm thùng quà đứng chụp ảnh đi chụp lại ba lần, rồi cầm micro nói trước cả sân rằng có thế mới có mà ăn
Truyện

Buổi phát quà cuối năm ở sân nhà văn hoá thôn, bà chủ tài trợ bắt tôi ôm thùng quà đứng chụp ảnh đi chụp lại ba lần, rồi cầm micro nói trước cả sân rằng có thế mới có mà ăn

Tôi ngoài năm mươi, bán rau ở chợ xép đầu làng, chồng mất sớm, có tên trong danh sách hộ khó khăn của thôn. Buổi phát quà cuối năm, bà chủ tài trợ bắt tôi ôm thùng mì đứng chụp ảnh ba lần, chỉnh cả cái nón mê cho ra dáng người nghèo. Tôi xin thôi thì bà cầm micro nói trước hơn trăm người rằng nhận của người ta thì phải biết ơn cho phải phép. Tôi cầm thùng quà đi về, ghé qua cái bàn gỗ có ông trưởng ban quỹ khuyến học ngồi, đặt xuống đó một tờ hai trăm gấp tư. Hai mươi ngày sau, đúng cái sân ấy, ông mở cuốn sổ bìa xanh ra.

· 34 phút đọc
Tôi bỏ học từ lớp bảy đi phụ hồ nuôi anh trai ăn học, ngày anh làm tân gia nhà mới chị dâu bảo tôi xuống dưới ngồi với thợ cho tiện, và mẹ tôi tám mươi mốt tuổi lặng lẽ đi xuống buồng
Truyện

Tôi bỏ học từ lớp bảy đi phụ hồ nuôi anh trai ăn học, ngày anh làm tân gia nhà mới chị dâu bảo tôi xuống dưới ngồi với thợ cho tiện, và mẹ tôi tám mươi mốt tuổi lặng lẽ đi xuống buồng

Mười ba tuổi tôi nghỉ học đi xách vữa để anh trai được tiếp tục tới trường. Hai mươi chín năm sau, anh có nhà ba tầng rưỡi, có chức, có khách khứa đồng nghiệp. Còn tôi lên mừng tân gia thì được chị dâu mời xuống ngồi bàn dưới với mấy anh thợ cho tiện. Giữa tiệc, chị nói với sếp của chồng rằng nhà này hai vợ chồng tự tay gây dựng, không nhờ ai một đồng. Anh tôi đứng ngay cạnh và không nói gì. Lúc đó mẹ tôi đứng dậy, đi xuống buồng dưới bếp.

· 34 phút đọc
Tôi bỏ việc chín năm ở nhà dạy con trai chậm nói từng âm một, đến bữa cơm tối hôm ấy mẹ chồng đặt đũa xuống hỏi tôi được cái gì
Truyện

Tôi bỏ việc chín năm ở nhà dạy con trai chậm nói từng âm một, đến bữa cơm tối hôm ấy mẹ chồng đặt đũa xuống hỏi tôi được cái gì

Tôi nghỉ việc kế toán năm hai mươi tám tuổi, khi con trai tôi mới sáu tháng. Chín năm sau, thằng bé chín tuổi vẫn chưa nói được một câu trọn vẹn, còn tôi thì mất một tỷ ba tiền lương và cả chỗ đứng trong nhà. Bữa cơm tối hôm ấy, cả nhà bàn chuyện gửi thằng bé về quê cho đỡ vướng chân, rồi mẹ chồng tôi đặt đũa xuống và nói vào mặt tôi câu mà chín năm nay bà giữ trong bụng. Tôi không cãi. Tôi chỉ lau cái vệt canh trên mép bàn chỗ con tôi ngồi.

· 31 phút đọc