Halab
Cô quản lý tiệm áo cưới bắt tôi đền cái váy hai mươi hai triệu, rồi quay sang hỏi con bé học việc mười bảy tuổi rằng mày có tháo chỉ ra may lại không
Truyện

Cô quản lý tiệm áo cưới bắt tôi đền cái váy hai mươi hai triệu, rồi quay sang hỏi con bé học việc mười bảy tuổi rằng mày có tháo chỉ ra may lại không

· 16 phút đọc · Halab

"Cô ngồi cái xó chợ này thì biết gì về hàng hiệu mà cô cãi tôi?"

"Tôi không cãi. Cô đưa cái váy đây tôi xem."

"Xem cái gì nữa. Rách rồi. Cô đền đi."

"Cô cứ đưa đây."

Cô ta không đưa. Cô ta quăng cái túi vải lên mặt bàn máy của tôi, ngay chỗ tôi vừa để cái kéo.

Tôi tên Thiệp, năm mươi tư tuổi, ngồi sửa quần áo ở góc chợ này hai mươi bảy năm.

Chỗ tôi rộng chừng bốn mét vuông, một cái máy Butterfly đạp chân, cạnh nó là cái máy vắt sổ chạy điện.

Lên gấu mười lăm nghìn, bóp eo hai lăm, thay khoá quần ba lăm, thay khoá áo khoác thì tuỳ khoá.

Cô đứng trước mặt tôi tên Quỳnh Diễm, hai mươi tám tuổi, quản lý tiệm áo cưới ngoài phố lớn.

Tiệm ấy gửi tôi sửa đồ hai năm nay, tuần hai ba lượt, toàn váy phải bóp eo cho vừa từng cô dâu.

"Cô biết cái váy này bao nhiêu không?"

"Cô nói tôi nghe."

"Hai mươi hai triệu. Nhập về, không phải hàng may ở chợ."

"Vâng."

"Cô lấy công sửa nó bao nhiêu?"

"Một trăm tám."

"Một trăm tám mà làm hỏng hai mươi hai triệu."

"Tôi chưa mở cái túi ra, cô ạ."

"Thì mở đi. Mở ra rồi cãi tiếp."

Tôi kéo khoá túi, lấy cái váy ra, trải lên mặt bàn cắt.

Váy trắng ngà, thân trên bó, chân váy xoè, lớp ngoài là ren, lớp trong là vải lót bóng.

Chỗ rách nằm ở sườn trái, dài chừng một gang tay, đúng cái đường tôi bóp eo tuần trước.

Ren ở đó bị bung ra một khoảng, mấy sợi tưa lên như râu.

"Cô nhìn thấy chưa?"

"Thấy rồi."

"Đường chỉ của cô đấy. Bung ra giữa lúc cô dâu đang thử."

"Cô nói lại tôi nghe. Bung lúc nào?"

"Sáng nay. Chín giờ hơn. Cả nhà người ta ngồi đấy."

"Cô dâu có sao không?"

"Cô hỏi cái đó làm gì?"

"Tôi hỏi thật."

"Người ta đứng khóc giữa tiệm. Cô đền được cái đấy không?"

Tôi không trả lời câu ấy.

Tôi lật cái váy, tìm mặt trong, và tôi bắt đầu nhìn cái đường sườn ấy từ trong ra.

"Cô lật lên lật xuống làm gì?"

"Tôi xem."

"Xem cũng thế thôi. Tiệm tôi quyết rồi. Trừ dần vào tiền công của cô, mỗi tháng trừ ba triệu."

"Ba triệu."

"Vâng. Bảy tháng là xong."

"Công cả tháng của tôi chưa được ba triệu, cô ạ."

"Thế thì tám tháng. Chín tháng. Tuỳ cô."

Tôi đặt cái váy xuống, ngồi lại ghế.

Cái ghế của tôi là ghế gỗ thấp, ngồi hai mươi bảy năm, mặt ghế lõm xuống một vũng đúng bằng người tôi.

"Cô Diễm."

"Gì?"

"Cái váy này tôi bóp eo hôm thứ mấy?"

"Thứ tư tuần trước."

"Tôi trả cô hôm nào?"

"Thứ năm."

"Từ thứ năm tuần trước tới sáng nay là mấy ngày?"

"Cô hỏi vớ vẩn."

"Tôi hỏi để tôi biết trong mấy ngày ấy có ai đụng vào nó không."

"Không ai đụng. Váy treo trong tủ kính, khoá lại."

"Vâng."

"Cô đừng có kiểu ấy với tôi."

"Kiểu gì ạ?"

"Kiểu hỏi vòng vo để đổ cho người khác."

Tôi không nói nữa. Tôi cầm cái váy lên, gấp lại, để sang một bên.

Bà Tuyết bán tạp hoá đối diện ngó sang, tay còn cầm cái phễu rót dầu.

"Có chuyện gì thế cô Thiệp?"

"Không có gì đâu bà."

"Có gì chứ không có gì. Bà ấy đứng nói từ nãy cả dãy nghe."

"Bà bán hàng bà đi."

Cái Lài đứng phía sau tôi, nãy giờ không dám thở mạnh.

Nó mười bảy tuổi, học việc chỗ tôi năm thứ hai, mẹ nó đi làm xa, nó ở với bà.

Nó chưa được động vào váy cưới. Nó mới được lên gấu quần và vắt sổ.

"Con bé kia."

"Dạ."

"Hôm thứ tư cô ấy sửa cái váy này, mày có ngồi đây không?"

"Dạ cháu có ạ."

"Mày có đụng vào không?"

"Cháu... cháu có gấp lại bỏ vào túi ạ."

"À."

Tôi ngẩng lên.

"Cô Diễm."

"Cô để tôi hỏi nó."

"Nó gấp váy hộ tôi. Cái đó tôi bảo nó làm."

"Thế thì càng đúng. Cô giao váy hai mươi hai triệu cho một con bé."

"Tôi giao nó gấp, không giao nó may."

"Ai biết được. Cô ngồi đây cả ngày cô có nhìn nó không?"

"Có."

"Cô nhìn hay cô cắm mặt vào máy?"

Cái Lài cúi đầu, hai tay xoắn vào vạt áo.

"Cháu không may cái váy ấy đâu ạ."

"Cô có bảo mày may đâu. Cô hỏi mày có nghịch không."

"Cháu không nghịch ạ."

"Mày có tháo chỉ ra rồi may lại không?"

"Cháu không biết may váy ấy ạ."

"Không biết mới hay tháo."

Tôi đứng dậy.

Cả buổi sáng ở sạp này tôi đứng lên được mấy lần, thường là để lấy cuộn chỉ.

"Cô Diễm, cô nói với tôi. Đừng nói với con bé."

"Tôi nói với ai là quyền tôi."

"Ở đây là chỗ tôi."

"Chỗ cô là chỗ thuê, mỗi tháng bao nhiêu?"

"Chín trăm."

"Chín trăm. Cô nghe cho rõ nhé, cái tủ kính bên tiệm tôi còn đắt hơn cả cái sạp này."

"Vâng."

"Vâng cái gì mà vâng."

"Tôi công nhận cái tủ ấy đắt hơn sạp tôi. Còn cái váy thì cô cho tôi ba ngày."

"Ba ngày làm gì?"

"Tôi xem lại."

"Xem cái gì? Rách sờ sờ ra đấy."

"Tôi xem cái chỗ rách ấy nó rách từ hôm nào."

Cô ta cười một tiếng ngắn.

"Cô đo được cả ngày tháng à?"

"Không. Nhưng vải nó nhớ."

"Vải nhớ."

"Vâng."

"Cô nói chuyện như bà đồng."

Cô ta xách túi đi, ra tới đầu dãy còn quay lại.

"Ba ngày. Thứ hai tôi qua. Không xong thì tháng này tôi trừ."

Chợ tan lúc gần sáu giờ, tôi đóng cửa muộn hơn một tiếng.

Cái Lài không về. Nó ngồi ở cái ghế đẩu cạnh máy vắt sổ, mắt đỏ.

"Cô ơi."

"Gì cháu?"

"Cháu có gấp cái váy ấy thật."

"Bà biết."

"Cháu chỉ gấp thôi ạ."

"Cháu có tháo chỉ không?"

"Không ạ."

"Thế thì thôi."

"Nhưng cô ấy nói trước mặt cả dãy chợ."

"Cháu đi rửa mặt rồi về, muộn rồi."

Nó không đứng dậy.

"Cô ơi, hay là cháu nghỉ."

"Nghỉ cái gì?"

"Cháu nghỉ học nghề. Cháu ở đây thì cô mang tiếng."

"Cháu ngồi xuống đấy."

Nó ngồi xuống.

Tôi bật cái đèn bàn, kéo cái váy ra, lộn mặt trong lên.

"Cháu lại đây."

"Dạ."

"Cháu nhìn cái đường sườn này."

"Cháu nhìn rồi ạ."

"Cháu thấy mấy hàng lỗ kim?"

"Cháu thấy một hàng."

"Cháu nhìn kỹ đi. Nghiêng cái đèn."

Nó nghiêng cái đèn, cúi sát xuống.

"Ơ."

"Ơ cái gì?"

"Có hai hàng ạ."

"Hai hàng cách nhau bao nhiêu?"

"Chừng... nửa đốt ngón tay ạ."

Chỗ này tôi phải giảng một đoạn nghề, ai không quen kim chỉ thì nghe hơi khô, nhưng bỏ qua là hỏng.

Kim đâm qua vải thì sợi ở đó dạt sang hai bên, thành một cái lỗ, tháo chỉ ra rồi cái lỗ vẫn còn.

Là hơi nước vào, giặt vào, nó khép bớt lại, nhưng khép không kín.

Nghiêng đèn soi chéo thì thấy một hàng chấm mờ chạy đều tăm tắp, cách nhau đúng bằng mũi chỉ của cái máy đã may nó.

Trong nghề gọi đấy là dấu chân kim.

Váy nhập thì nhà máy may đường sườn một lần, thành một hàng lỗ; tôi bóp eo thì tháo ra may vào trong một phân, thành hàng thứ hai.

Trên cái váy này có ba hàng.

"Cháu đếm lại lần nữa."

"Một... hai... cô ơi có ba ạ."

"Ba. Mà bà chỉ may một lần."

"Vậy là có người thứ ba sửa cái váy này ạ?"

"Cháu lộn mặt trong ra, tìm hộ bà đầu đường chỉ."

Nó lộn ra, dò dọc cái sườn, rồi nó dừng tay.

"Cô ơi, chỉ ở đây khác màu."

"Khác thế nào?"

"Chỉ của cô trắng ngà. Chỗ này trắng xanh ạ."

"Cháu đưa bà cái kéo nhỏ."

Tôi lách mũi kéo vào, cắt lấy chừng hai đốt tay cái chỉ trắng xanh ấy, để lên tờ giấy trắng.

Rồi tôi rút một đoạn chỉ trong cuộn của tôi, để cạnh.

Hai đoạn nằm cạnh nhau trên tờ giấy, một đoạn ngả vàng, một đoạn ánh lên hơi xanh.

"Cháu nhìn ra chưa?"

"Cháu nhìn ra rồi ạ."

"Cháu cầm tờ giấy này, kẹp vào quyển sổ, để trong ngăn kéo."

"Cháu để đấy làm gì ạ?"

"Để thứ hai."

Nó cất tờ giấy, rồi nó đứng đấy một lúc.

"Cô ơi, thế nghĩa là cô không phải đền phải không ạ?"

"Chưa biết."

"Sao lại chưa ạ? Rõ ràng rồi mà."

"Rõ với bà cháu mình thôi. Người ta chưa nghe."

Thứ bảy tiệm cho người mang sang bốn cái váy, là con bé thợ phụ bên đó, tay còn dính phấn vẽ.

"Cô ơi, chị Diễm dặn cô làm nhanh giúp, thứ ba có đám."

"Ừ. Cháu đứng lại bà hỏi một câu."

"Dạ."

"Cái váy sườn trái ấy, trước hôm thứ sáu đã có ai thử chưa?"

"Có ạ. Cô dâu đầu tiên thử tuần trước. Người ta không lấy."

"Sao không lấy?"

"Chật ạ. Người ta bảo tức."

"Rồi sao nữa?"

"Cháu không biết ạ. Cháu chỉ dọn tủ thôi."

Nó nói xong thì nó đi nhanh ra đầu dãy, không dám ngoái lại.

Chủ nhật tôi không mở hàng, nhưng tôi ra sạp, trải cái váy ra đo lại vòng eo.

Số tôi bóp tuần trước là sáu mươi tám, số bây giờ là bảy mươi mốt.

Ba phân ấy không tự đẻ ra được.

Có người đã tháo đường tôi may, nới ra ba phân, rồi may lại bằng máy khác, chỉ khác màu.

Đường may lại ấy chạy vào đúng chỗ ren mỏng nhất, mà ren là thứ không chịu nổi hai lần kim vào một chỗ.

Nới xong thì nó chỉ còn chờ có người mặc vào và thở một hơi sâu.

Sáng thứ hai cô Quỳnh Diễm sang sớm hơn hẹn, đi cùng một chị nữa.

Chị kia chừng bốn mươi, tóc búi cao, cầm cái ví da, đứng chắp tay trước bụng.

"Cô Thiệp, đây là chị Ngân, chủ tiệm."

"Chào chị."

"Chào cô. Tôi qua cho nó rõ ràng."

Cả dãy chợ lúc ấy đông nhất. Bà Tuyết đứng ngay bên kia lối, bỏ cả khách.

Mấy bà bán rau, bán cá đứng lại. Cái Lài đứng sau lưng tôi.

"Cô Thiệp, tôi nói ngắn. Cái váy hai mươi hai triệu. Tôi không bắt cô đền hết đâu, tôi lấy cô mười hai."

"Vâng."

"Cô đồng ý là tốt."

"Tôi chưa đồng ý. Tôi mới nói vâng là tôi nghe rồi."

Cô Quỳnh Diễm chen vào.

"Chị Ngân, em nói với chị rồi. Cô này cãi lắm."

"Cô để cô ấy nói."

"Chị cứ nghe cô ấy nói xong thì mất buổi sáng."

"Cô Diễm."

"Dạ."

"Cô để chị hỏi."

Chị Ngân quay sang tôi.

"Cô sửa cho tiệm tôi bao lâu rồi?"

"Hai năm."

"Có cái nào hỏng chưa?"

"Chưa."

"Vậy tại sao cái này hỏng?"

"Chị hỏi câu ấy là chị hỏi đúng."

"Cô trả lời tôi."

"Chị cho tôi hỏi lại cô Diễm một câu trước."

"Cô hỏi."

Tôi quay sang cô ta.

"Cô Diễm, hôm thứ tư tôi trả váy, cái váy ấy eo bao nhiêu?"

"Sáu tám. Tôi ghi trong phiếu."

"Cô mở phiếu ra đọc lại giúp tôi."

Cô ta mở cái cặp nhựa, lật, rồi đọc.

"Sáu tám."

"Cô có chắc từ hôm ấy đến sáng thứ sáu không ai động vào không?"

"Tôi nói rồi. Váy treo tủ kính, khoá."

"Cô nói trước mặt chị Ngân nhé."

"Tôi nói trăm lần cũng thế. Không ai động vào."

"Cả chợ nghe rồi nhé."

"Cô doạ tôi à?"

"Không. Tôi chỉ muốn cô nhớ là tôi đã hỏi cô ba lần."

Tôi lấy cái thước dây ra, trải cái váy lên mặt bàn cắt, đo vòng eo trước mặt hai người.

"Chị Ngân, chị cầm hộ tôi đầu thước."

Chị ấy cầm.

"Chị đọc số giúp tôi."

"Bảy mươi mốt."

Cô Quỳnh Diễm nhìn cái thước, rồi nhìn tôi.

"Đo thế thì sai. Váy nó co giãn."

"Ren không giãn ba phân được, cô ạ."

"Cô kéo mạnh thì nó giãn."

"Chị Ngân đang cầm đầu thước, chị ấy biết tôi có kéo không."

Chị Ngân không nói gì.

"Chị cho tôi lộn mặt trong ra một cái."

Tôi lộn cái sườn trái ra, kéo cái đèn bàn lại, nghiêng nó xuống chéo.

"Chị cúi xuống nhìn giúp tôi chỗ này."

"Tôi nhìn."

"Chị thấy mấy hàng chấm?"

"Tôi thấy... hình như hai."

"Chị nghiêng đầu sang trái một chút."

"Ba. Ba hàng."

"Vâng. Ba hàng lỗ kim."

Cô Quỳnh Diễm bước lại gần.

"Lỗ kim thì sao? Cô may nhiều lần thì nhiều hàng chứ sao."

"Tôi may một lần thôi, cô ạ."

"Ai chứng được?"

"Cái thước chứng."

Tôi bảo cái Lài lấy tờ giấy trong ngăn kéo.

"Chị Ngân, chị đo hộ tôi mười mũi ở hàng trong cùng."

Chị ấy đo.

"Hai phân hai."

"Máy tôi. Máy đạp chân, mũi hai ly hai, hai mươi bảy năm không đổi. Cả chợ này ai cũng biết tôi đạp cái máy ấy."

"Hàng giữa?"

"Chị đo tiếp."

"Ba phân."

"Ba ly. Máy công nghiệp. Đường gốc của nhà may."

"Còn hàng ngoài cùng?"

"Hai phân sáu."

"Hai ly sáu. Không phải máy tôi. Cũng không phải nhà may."

Chị Ngân đứng thẳng người lên.

"Nghĩa là sao?"

"Nghĩa là cái váy này sau khi rời tay tôi còn được một người nữa may."

"Cô đừng có bịa!"

"Cái Lài, đưa tờ giấy đây."

Nó đưa. Tôi để tờ giấy lên mặt bàn, dưới cái đèn.

"Chị Ngân, hai đoạn chỉ này. Một đoạn tôi cắt từ mặt trong cái sườn ấy tối thứ sáu. Một đoạn tôi rút từ cuộn chỉ của tôi."

"Tôi nhìn."

"Chị thấy khác không?"

"Có. Cái này ngả vàng, cái kia hơi xanh."

"Cuộn của tôi là trắng ngà, tôi mua cả tá một lúc, dùng cho tất cả váy của tiệm chị hai năm nay."

"Cô nói tiếp đi."

"Đoạn chỉ trắng xanh ấy nằm ở hàng lỗ ngoài cùng. Tôi không có cuộn nào màu ấy trong sạp này."

"Cô cho tôi xem hết chỉ của cô."

"Chị mở cái hộp kia ra, chị đếm."

Chị Ngân mở cái hộp nhựa, lật từng cuộn.

Cô Quỳnh Diễm bắt đầu nói nhanh.

"Chị Ngân, cô ta gài đấy. Ai biết cô ta cắt chỉ ấy ở đâu ra."

"Cô Diễm."

"Dạ?"

"Váy khoá trong tủ kính. Chìa khoá tủ kính ai giữ?"

"..."

"Tôi hỏi cô."

"Em giữ."

"Ai nới cái eo ấy ra ba phân?"

"Chị..."

"Cô trả lời tôi."

"Em nới."

Cả dãy chợ im.

Bà Tuyết đứng bên kia lối, cái phễu dầu vẫn cầm trên tay, không rót.

"Cô nới lúc nào?"

"Chiều thứ sáu tuần trước. Sau khi cô dâu đầu tiên thử bảo chật."

"Cô nới bằng cái gì?"

"Máy trong kho."

"Rồi cô để nguyên thế trả cho cô dâu thứ hai?"

"Em tưởng nó ăn."

"Cô có báo tôi câu nào không?"

"Em định thứ hai báo."

"Thứ hai là hôm nay."

"..."

"Cô Diễm, cô sang đây từ sáng thứ sáu, cô đứng đây cô nói với cả chợ là cô ấy làm hỏng."

"Em tưởng là do đường cũ yếu."

"Cô tưởng."

Cô Quỳnh Diễm quay sang tôi, mặt tái đi.

"Cô Thiệp, tôi... tôi không định để nó thành ra thế này."

Tôi không đáp.

Tôi gấp cái váy lại, gấp theo nếp cũ, cho vào túi vải.

"Cô Thiệp, cô nói một câu đi."

"Tôi nói một câu."

"Cô nói."

"Không phải câu với cô."

Tôi quay sang cái Lài.

Nó đứng nép sau cái máy vắt sổ, hai tay vẫn nắm vạt áo.

"Cháu ra đây."

"Dạ."

"Cháu đứng cạnh bà."

Nó bước ra.

"Cô Diễm, thứ sáu cô đứng ở đây, cô hỏi con bé này có tháo chỉ ra may lại không."

"..."

"Cô hỏi nó câu ấy trước mặt cả dãy chợ."

"Tôi..."

"Nó mười bảy tuổi, học việc năm thứ hai, chưa được động vào váy cưới cái nào."

"Tôi lúc ấy đang nóng."

"Cả chợ sẽ nhớ là cô hỏi nó câu ấy. Người ta không nhớ hôm nay cô đứng đây cô nhận."

"Vậy cô bảo tôi phải làm sao?"

"Cái đó cô tự biết. Tôi không dạy cô được."

Chị Ngân đặt cái ví xuống bàn.

"Cô Thiệp, tiệm tôi sai. Tôi xin lỗi cô."

"Vâng."

"Cô cứ nói cô muốn thế nào."

"Tôi không lấy gì của chị cả. Cái váy tôi không làm hỏng thì tôi không đền, thế là xong với tôi."

"Còn tiền công thứ bảy tôi gửi sang bốn cái..."

"Bốn cái ấy tôi làm xong rồi, chị mang về."

"Cô Thiệp."

"Chị nói."

"Chị nói với con bé một câu, chứ đừng nói với tôi."

Chị Ngân quay sang cái Lài.

Chị ấy đứng cách nó chừng một bước, và chị ấy hạ giọng xuống.

"Cháu ạ, chị xin lỗi cháu. Người của chị nói sai với cháu."

Cái Lài không nói được câu nào. Nó chỉ gật.

Cô Quỳnh Diễm đứng phía sau, cũng nói, mà nói nhỏ hơn.

"Chị xin lỗi em."

Cái Lài lại gật.

Hai người đi rồi thì chợ mới ồn lên trở lại.

Bà Tuyết sang, đứng ở mép sạp tôi.

"Cô nhìn cái gì mà cô biết hay thế?"

"Tôi không biết. Tôi chỉ đo."

"Đo là ra à?"

"Ai đâm kim vào tấm vải thì tấm vải nó nhớ, bà ạ. Nó nhớ lâu hơn người."

Từ tháng sau tiệm áo cưới ấy không gửi đồ sang tôi nữa.

Chị Ngân có nhắn một câu, bảo là bên chị sắp xếp lại, sửa tại chỗ cho tiện.

Tôi không hỏi lại. Tôi biết là vì mỗi lần người của chị bước vào cái sạp này thì cả dãy chợ lại nhớ chuyện hôm ấy.

Hai năm nay tiền công tiệm ấy gửi là hơn nửa tháng thu nhập của tôi.

Mất nó thì tôi quay lại đúng cái tôi có hai mươi lăm năm trước, lên gấu và thay khoá.

Cái ấy tôi chịu được.

Cái tôi không chịu được là cái này.

Cuối tháng ấy bà nó dắt cái Lài ra sạp tôi, tay xách một túi cam.

"Cô Thiệp, tôi cho cháu nó nghỉ."

"Nghỉ à bà?"

"Vâng. Tôi xin cho nó vào xưởng may ngoài khu, làm công đoạn thôi, tháng năm triệu."

"Cháu nó học được hai năm rồi bà ạ. Thêm một năm nữa là nó ra nghề."

"Tôi biết. Nhưng nó không muốn ra chợ nữa."

Tôi nhìn cái Lài.

Nó đứng sau lưng bà nó, không ngẩng lên.

"Cháu."

"Dạ."

"Cháu nhìn bà một cái."

Nó ngẩng lên. Mắt nó khô, không khóc.

"Cháu sợ à?"

"Cháu không sợ ạ."

"Thế sao cháu nghỉ?"

"Hôm ấy cô ấy xin lỗi cháu rồi ạ."

"Ừ."

"Nhưng ra chợ ai cũng hỏi cháu chuyện ấy."

"Người ta hỏi thì cháu kể."

"Cháu kể mãi rồi ạ."

"..."

"Cháu kể một lần thì là cháu được minh oan. Kể đến lần thứ mười thì thành ra cháu là con bé bị nghi lấy váy."

Tôi ngồi im.

Hai mươi bảy năm tôi ngồi cái ghế này, tôi vá được cái sườn váy hai mươi hai triệu, nối được cái khoá đứt giữa đám cưới.

Còn cái ấy thì tôi không biết vá bằng gì.

"Cháu vào xưởng thì cháu nhớ bà dặn một câu."

"Dạ."

"Máy công nghiệp mũi nó ba ly, cháu đừng chỉnh xuống. Chỉnh xuống là gãy kim."

"Cháu nhớ ạ."

"Với lại cái này nữa."

"Dạ."

"Cháu may cái gì thì cháu may cho chắc ngay lần đầu. Vải nó không cho mình may lại chỗ cũ mãi đâu."

Nó gật, rồi nó đi theo bà nó ra đầu dãy.

Ra tới chỗ hàng cá thì nó quay lại.

"Cô ơi."

"Gì cháu?"

"Cái tờ giấy hai đoạn chỉ ấy cô còn giữ không ạ?"

"Còn."

"Cô giữ hộ cháu nhé."

"Ừ."

Bây giờ tờ giấy ấy vẫn kẹp trong quyển sổ ghi số đo của tôi, ngăn kéo thứ hai.

Chiều nào đóng cửa tôi cũng phủ cái khăn lên máy Butterfly, rồi phủ nốt cái máy vắt sổ.

Cái ghế đẩu cạnh máy vắt sổ tôi vẫn để nguyên chỗ cũ.

Không phải để ai ngồi.

Để đấy thôi.

Chia sẻ:FacebookXThreadsTelegram

Đọc tiếp

Cậu ta vứt bộ máy đồng hồ lên mặt tủ kính của tôi rồi bảo cả phố nghe rằng ông thợ vỉa hè này vừa tráo đồ của một bà cụ tám mươi mốt tuổi
Truyện

Cậu ta vứt bộ máy đồng hồ lên mặt tủ kính của tôi rồi bảo cả phố nghe rằng ông thợ vỉa hè này vừa tráo đồ của một bà cụ tám mươi mốt tuổi

Tôi tên Ứng, sáu mươi tư tuổi, sửa đồng hồ ở góc phố này bốn mươi năm, cái tủ kính rộng bằng hai cánh cửa và cái kính lúp kẹp mắt phải. Tuần trước bà Lượt tám mươi mốt tuổi trong ngõ mang sang cái đồng hồ mặt trắng của chồng bà, kêu nó chạy nhanh, tôi thay cho bà một cái chân kính vỡ và lấy ba trăm nghìn. Sáng thứ năm ấy, con ông chủ tiệm đồng hồ lớn ngoài mặt phố sang, đặt bộ máy đã tháo rời lên mặt tủ kính của tôi và nói tôi đã tráo máy, đòi tôi đền bảy triệu. Bà cụ ngồi ngoài quầy tiệm người ta từ tám giờ sáng, không dám về, vì bà sợ bà về thì người ta nói tôi nặng hơn. Người vặn vít để lại vết trên đầu con vít, và cái vết ấy không xoá đi được.

· 16 phút đọc
Cả lô hàng mốc trắng, cậu chủ trẻ chỉ vào mặt tôi bảo bà tráng ẩu thì lấy đâu ra tiêu chuẩn, và tôi vác cái phên nứa cũ đi bộ ra kho
Truyện

Cả lô hàng mốc trắng, cậu chủ trẻ chỉ vào mặt tôi bảo bà tráng ẩu thì lấy đâu ra tiêu chuẩn, và tôi vác cái phên nứa cũ đi bộ ra kho

Tôi tên Hoạt, năm mươi tư tuổi, tráng bánh đa nem ở cái sân này từ năm hai mươi ba tuổi. Hai giờ sáng dậy xay bột, sáu giờ ra phên, ba giờ chiều gỡ bánh, ba mươi năm chưa đổi giờ nào. Cơ sở đóng gói ngoài thị trấn lấy hàng của tôi bốn năm, mỗi tuần hai lượt, cho tới cái hôm một nghìn tư tệp bị khách trả về vì mốc trắng. Cậu con ông chủ sang tận sân tôi, bảo tôi tráng ẩu, bắt tôi ký giấy nhận trách nhiệm, còn trước đó đã trừ lương ba tháng của người đàn bà gỡ bánh thuê goá chồng nuôi con tật chân. Tôi chỉ xin cậu ấy mở cho tôi một kiện hàng trả về. Bánh đa nem mốc có hai kiểu, và ba mươi năm mở kiện thì biết hai kiểu ấy nhìn khác nhau như hai người khác nhau.

· 14 phút đọc
Cậu quản lý bảo tôi hàng vỉa hè thì biết gì về giày, rồi cậu ấy đuổi con bé lau dọn trước mặt cả cửa hàng, và đó là lúc tôi xách cái hòm gỗ đi lên tầng một
Truyện

Cậu quản lý bảo tôi hàng vỉa hè thì biết gì về giày, rồi cậu ấy đuổi con bé lau dọn trước mặt cả cửa hàng, và đó là lúc tôi xách cái hòm gỗ đi lên tầng một

Tôi tên Cẩn, ngoài năm mươi, sửa giày dưới gốc cây ở đầu con phố này ba mươi năm, đồ nghề là cái hòm gỗ với hai cái ghế con. Da mặt trên thì thay được, nhuộm được, đánh xi cho mới thì nhìn khó biết, còn cái đế thì không: đế là chỗ duy nhất trên đôi giày mà người mang tự viết vào đấy mỗi ngày một ít, suốt mấy năm. Buổi sáng ấy, cậu quản lý cửa hàng giày trong trung tâm thương mại xuống gốc cây bảo tôi đã đánh tráo một đôi da bò hăm hai triệu của khách gửi bảo hành, và bắt tôi đền. Cậu ấy ôm khư khư cái túi vải dưới nách, không cho tôi cầm lấy một chiếc. Ba hôm sau, con bé mười chín tuổi vẫn bê giày xuống cho tôi bị đuổi việc trước mặt cả cửa hàng. Nó xuống chỗ tôi, không mang giày, chỉ mang một cái túi ni lông đựng đồ.

· 15 phút đọc