
Ngọn núi 434 mét và sáu mươi chín ngày
Một thanh niên 27 tuổi lên một ngọn đồi ven biển Thâm Quyến vào buổi chiều, gửi về mấy tấm ảnh từ trên đỉnh, rồi không về nữa. Người ta phải mất hơn hai tháng mới biết anh ở đâu.
Từ chỗ người ta tìm thấy anh, đi thẳng ra biển chỉ có một trăm mười mét. Đi ngược lại về phía khu nhà nghỉ đông người thì vài trăm mét.
Và cách đó không xa có một con đường bê tông. Đi hết con đường ấy để ra tới chỗ đón xe mất khoảng ba mươi phút.
Sáu mươi chín ngày sau khi Thái Lỗi mất tích, một người đi rừng làm rơi chiếc máy bay không người lái của mình. Anh ta lội vào rừng nhặt lại nó. Và thấy anh nằm ở đó.
Ngọn núi ấy cao bốn trăm ba mươi tư mét.
Nó tên là Vọng Lang Quy, nằm ở phía đông nam đỉnh chính Thất Nương Sơn, trong Công viên địa chất quốc gia bán đảo Đại Bằng, quận Đại Bằng, Thâm Quyến. Đỉnh chính Thất Nương Sơn cao khoảng tám trăm sáu mươi chín mét. Vọng Lang Quy chỉ bằng một nửa.
Từ trung tâm Thâm Quyến lái xe tới chân núi mất hơn một giờ. Nghĩa là một người làm văn phòng có thể đi và về trong một buổi chiều rảnh.
Vọng Lang Quy nổi tiếng trên mạng xã hội Trung Quốc vì hai thứ. Thứ nhất là góc ngắm biển. Thứ hai là địa mạo xâm thực biển — những vách đá, hang, mũi đá bị sóng khoét qua hàng nghìn năm, tạo thành các hình khối mà máy ảnh nào chụp cũng đẹp.
Cái thứ hai đó, khi viết ra bằng ngôn ngữ của người leo núi, có nghĩa khác hẳn: vách dựng đứng đâm thẳng xuống nước, chân vách bị sóng khoét lõm vào, mặt đá thường xuyên ướt, phủ rêu và muối biển.
Về mặt hành chính, đây không phải một điểm du lịch. Đây là khu chưa mở cửa của công viên. Không có đường thành hình — chỉ có những lối mòn do chính người đi trước giẫm ra, mờ dần rồi mất hẳn dưới cây bụi. Không có sóng điện thoại. Không có cơ sở cứu hộ khẩn cấp. Không có biển chỉ đường, không có bậc, không có tay vịn, không có ai trực.
Nhưng người ta vẫn vào. Vào tự do, vào đông. Trên tuyến còn có nhân viên bảo vệ bán nước cho khách dọc đường — chi tiết ấy nói rõ hơn mọi thống kê rằng khu vực "chưa mở cửa" này trên thực tế có người qua lại mỗi ngày.
Thái Lỗi hai mươi bảy tuổi, quê Quý Châu, làm việc ở Thâm Quyến.
Ngày 9 tháng 8 năm 2025, anh nói với bạn gái kế hoạch đi trekking của mình.
Trưa hôm sau, 10 tháng 8, đúng một giờ ba mươi, anh ký tên vào sổ đăng ký vào núi tại cổng Lộc Chuỷ.
Anh đi một mình.
Khoảng bốn giờ rưỡi chiều, anh lên tới đỉnh Vọng Lang Quy. Việc đầu tiên anh làm trên đỉnh là gửi ảnh và video về cho bạn gái.
Đó là những gì cuối cùng người thân nhận được từ anh.
Sau bốn giờ rưỡi chiều hôm đó, anh không trả lời tin nhắn nào nữa.
Chiều muộn ở bán đảo Đại Bằng vào tháng tám, biển phía dưới vẫn còn sáng trong khi sườn núi khuất nắng đã tối trước. Không khí đặc và ẩm, loại ẩm mà áo không khô nổi. Trên cao thì có gió biển, nhưng chỉ cần tụt xuống dưới tán rừng vài chục mét là gió tắt, chỉ còn hơi nóng hầm lại giữa lá.
Sáu giờ mười lăm phút tối, một camera giám sát trong công viên ghi được hình một bóng người ở khu vực bờ biển. Công an, khi trích xuất lại đoạn băng này về sau, ghi nhận đó là bóng người nghi là Thái Lỗi.
Nguồn dừng ở đúng chữ đó. Không có xác nhận nào rằng anh đã hoàn tất hành trình xuống núi. Chỉ có một bóng người ở gần biển, lúc mười tám giờ mười lăm phút.
Từ khu vực bờ biển ấy, theo lời một trưởng đoàn leo núi quen địa hình, có hai đường đi tiếp.
Một đường là ba mươi phút đi bộ trên bê tông.
Đường còn lại men theo vách đá ven biển: lối hẹp, sóng lớn, người rất dễ sẩy chân.
Không ai biết Thái Lỗi đã đi đường nào. Đó là sự thật, và bài này không thay nó bằng phỏng đoán.
Sáng 11 tháng 8, anh không tới chỗ làm.
Đấy là chi tiết khởi động mọi thứ. Bạn bè thấy anh vắng mặt bất thường nên báo cho gia đình. Gia đình báo công an.
Điện thoại của anh ở trạng thái tắt máy.
Cần nói cho chính xác: các nguồn chỉ ghi nhận trạng thái tắt máy. Không nguồn nào nêu lý do. Nó có thể hết pin, có thể vỡ, có thể rơi xuống nước. Cho đến bây giờ vẫn không rõ, vì chiếc điện thoại ấy không được tìm thấy cùng anh.
Công an truy lại tín hiệu. Kết quả cho ra một dải: tín hiệu từng xuất hiện trong khoảng từ trại nuôi dưới chân núi lên tới vách đá cao.
Một dải. Không phải một điểm.
Chiến dịch tìm kiếm bắt đầu từ đó, và nó kéo dài không phải vài ngày.
Địa hình mà các đội phải rà là loại địa hình không cho phép đi nhanh. Sườn núi phủ cây bụi cận nhiệt đới, lối mòn thì mờ và đứt quãng, còn phía biển là vách đá mà muốn xuống phải có dây. Mỗi mét vuông muốn loại trừ thì phải có người đứng đúng chỗ đó và nhìn xuống chân mình.
Đến hai giờ chiều ngày 19 tháng 8, tức chín ngày sau, vẫn chưa tìm thấy gì.
Rồi hết tháng tám. Rồi hết tháng chín.
Trong suốt hơn hai tháng đó, gia đình Thái Lỗi chủ động lên tiếng trên truyền thông để tìm anh. Đó là lý do vì sao trong vụ này báo chí Trung Quốc ghi đủ họ tên anh, thay vì viết "Thái mỗ" như thông lệ với các vụ tai nạn. Người anh trai đứng ra trả lời phỏng vấn. Cái tên được công khai không phải vì báo muốn khai thác, mà vì gia đình cần càng nhiều người biết mặt anh càng tốt.
Quý Châu cách Thâm Quyến vài tỉnh. Gia đình một thanh niên hai mươi bảy tuổi phải học cách nói chuyện với phóng viên, học cách nhắc đi nhắc lại một mô tả cho những người lạ chưa từng gặp con mình.
Họ làm việc đó suốt tháng tám, suốt tháng chín, và một nửa tháng mười.
Có một điều trớ trêu nằm im trong suốt sáu mươi chín ngày ấy: các đội tìm kiếm đã đi qua rất gần chỗ anh nằm, nhiều lần.
Trong lúc chiến dịch tìm Thái Lỗi vẫn đang chạy, ngọn núi lấy thêm một người nữa.
Sáng 6 tháng 9, một người đàn ông họ Ngụy, năm mươi tám tuổi, đi vào khu Thất Nương Sơn. Ông dự định chiều cùng ngày quay về nhà nghỉ.
Cần tách rõ một chi tiết mà nhiều bản kể lại gộp sai: ông họ Ngụy không đi trên tuyến Vọng Lang Quy. Ông vào khu chưa mở cửa ở núi sau thôn cổ Cao Lĩnh. Vẫn thuộc quần thể Thất Nương Sơn, vẫn là khu cấm, nhưng là một tuyến khác. Gộp ba vụ vào cùng một con đường mòn là làm sai sự thật của cả ba.
Theo truyền thông Đài Loan, ông là khách Đài Loan. Các nguồn đại lục chỉ ghi họ.
Chiều tối hôm đó ông chưa về, điện thoại mất tín hiệu, gia đình báo công an.
Tháng chín ở Thâm Quyến vẫn còn là mùa nóng. Ban ngày nắng gắt dội xuống sườn núi trọc, ban đêm hơi nước từ biển bốc lên đọng lại trong tán cây, và tới sáng thì cả khu rừng ướt đẫm như vừa mưa dù trời không mưa. Đá dưới chân lúc nào cũng trơn một lớp mỏng.
Lần này bộ máy chạy hết công suất. Công an quận Đại Bằng, văn phòng Nam Áo, lực lượng cứu hoả Thâm Quyến vào cuộc, huy động thêm Đội cứu hộ Bầu Trời Xanh và đội cứu hộ miền núi. Họ chia nhóm rà thảm theo đường chính, đường hoang, khe suối. Có chó nghiệp vụ. Có máy bay không người lái.
Ngày 11 tháng 9, họ tìm thấy ông. Không còn dấu hiệu sinh tồn.
Cảnh sát sơ bộ loại trừ khả năng án hình sự.
Năm ngày. Đủ lực lượng, đủ thiết bị, đúng mùa, và vẫn là năm ngày cho một ngọn núi mà từ trên đỉnh nhìn xuống thấy được thành phố.
Ngày 16 tháng 10, người thứ ba.
Một người đàn ông họ Chung, ba mươi hai tuổi. Anh đỗ xe ở Dương Mai Kháng rồi đi bộ, mặc bộ quân phục huấn luyện màu đen, lên núi từ tuyến khảo sát Lộc Chuỷ — cùng cửa rừng mà Thái Lỗi đã ký tên hai tháng trước.
Anh cao một mét tám mươi hai. Thể lực tốt.
Từ mười hai giờ bốn mươi lăm đến mười hai giờ bốn mươi bảy phút trưa, anh xuất hiện lần cuối tại đài quan sát thứ ba trên tuyến Vọng Lang Quy. Ở đó anh mua ba chai nước của người bảo vệ bán nước dọc đường.
Ba chai. Giữa trưa tháng mười ở Quảng Đông. Chi tiết ấy cho biết cơ thể anh lúc đó đang cần gì.
Người bảo vệ bán nước ấy có lẽ là người cuối cùng nói chuyện với anh. Một cuộc trao đổi dài chừng hai phút, về ba chai nước, giữa hai người không quen biết, tại một đài quan sát trên một tuyến đường mà theo giấy tờ thì không được phép có ai đứng.
Tín hiệu điện thoại cuối cùng của anh nằm ở khoảng giữa Tây Dũng và đài thiên văn. Ứng dụng đếm bước trên điện thoại dừng lại ở con số hai mươi ba nghìn bước.
Anh có đeo đồng hồ thể thao. Đội tìm kiếm dùng quỹ đạo mà chiếc đồng hồ ấy ghi lại để khoanh vùng.
Ngày 21 tháng 10, họ tìm thấy anh, ở một khu vực trong dãy núi công viên, gần vùng ven biển Vọng Lang Quy. Ngày 22 tháng 10, văn phòng Nam Áo thông báo pháp y kiểm nghiệm, không còn dấu hiệu sinh tồn.
Một chi tiết cần giữ nguyên chỗ vênh của nó: có nguồn viết anh "cứu chữa không hiệu quả nên qua đời", hàm ý được tìm thấy khi còn sống; có nguồn dẫn thông báo chính quyền nói pháp y xác định đã không còn dấu hiệu sinh tồn. Hai cách viết này mâu thuẫn nhau và cho tới nay chưa có gì phân giải. Bài này chỉ ghi mức chắc chắn: anh được tìm thấy ngày 21 tháng 10 và đã tử vong.
Nhưng có một thứ vụ này cho thấy rất rõ. Chung có đồng hồ ghi quỹ đạo, nên đội tìm kiếm khoanh được vùng, và mất năm ngày.
Thái Lỗi không có thiết bị nào ghi lại đường đi của mình.
Ngày 18 tháng 10 năm 2025, ba ngày trước khi người ta tìm thấy Chung, một người đi rừng ở khu Vọng Lang Quy làm rơi máy bay không người lái.
Anh ta lội vào rừng để nhặt nó.
Rừng ở sườn núi ấy vào tháng mười vẫn còn xanh dày. Cây bụi cao ngang ngực, lá phủ chồng lên nhau kín tới mức đứng cách nhau năm mét đã không nhìn thấy nhau. Dưới chân là lớp lá mục ẩm, bước lên không kêu. Ánh sáng lọt xuống tới mặt đất chỉ còn từng đốm rời rạc, và đốm nào cũng dịch chuyển theo gió, khiến mắt người liên tục bị đánh lừa.
Đây là điểm cần kể cho đúng: không phải một đội tìm kiếm dùng thiết bị bay quét từ trên cao rồi phát hiện ra. Ngược lại hẳn. Chiếc máy bay rơi xuống, và chính việc một người phải đi bộ vào tận nơi mới là thứ tìm ra Thái Lỗi.
Hài cốt đã phân huỷ tới mức không nhận dạng được bằng mắt. Công an phải giám định ADN mới xác nhận được đó là anh.
Vị trí: cách bờ biển một trăm mười mét. Cách khu Lộc Chuỷ Sơn Trang, nơi lúc nào cũng có người, vài trăm mét.
Một trăm mười mét là quãng đường một người đi bộ bình thường mất chưa tới hai phút. Vài trăm mét là khoảng cách mà tiếng nói to có thể vọng tới, nếu không có cây.
Nhưng ở đó có cây. Có rất nhiều cây, và đúng vào mùa cây rậm nhất trong năm.
Từ ngày anh ký tên vào sổ ở cổng Lộc Chuỷ đến ngày ấy là sáu mươi chín ngày. Trong sáu mươi chín ngày đó, ở cách anh vài trăm mét, người ta vẫn tới chụp ảnh, vẫn mua nước của người bảo vệ, vẫn đi qua đi lại trên tuyến.
Không có kết luận điều tra nào được công bố về việc chuyện gì đã xảy ra với anh sau mười tám giờ mười lăm phút ngày 10 tháng 8. Không có báo cáo về cơ chế tử vong. Những gì chắc chắn chỉ gồm bấy nhiêu: một bóng người nghi là anh ở gần biển lúc chạng vạng; từ đó có hai lối đi, một an toàn một hiểm; và sáu mươi chín ngày sau, anh nằm ở lưng chừng núi, cách nước một trăm mười mét.
Phần giữa hai mốc ấy, không ai biết. Và không nên bịa ra để lấp đầy.
Ba người chết trong khoảng thời gian mà báo chí Trung Quốc quen gọi tròn là "tám mươi ngày" — khoảng cách thật giữa mốc đầu và mốc cuối là bảy mươi hai ngày.
Ba người, ba tuyến, ba mùa khác nhau trong một mùa hè. Người đầu tiên đi vào tháng tám và nằm lại tới tháng mười. Người thứ hai đi vào tháng chín, trên một quả núi khác, và được tìm thấy sau năm ngày. Người thứ ba đi vào tháng mười, có đồng hồ, có thể lực, cao một mét tám hai, và cũng năm ngày.
Không ai trong ba người có ý định làm điều gì liều lĩnh. Cả ba đều xuất phát vào ban ngày, đều tính về trong ngày.
Cuối tháng 10 năm 2025, ban quản lý ra cảnh báo khẩn và cho dựng biển cảnh báo tử vong tại khu vực.
Biển cảnh báo không đủ.
Ngày 11 tháng 1 năm 2026, một người đàn ông tử vong gần hồ Địa Tâm Hồ trong cùng khu vực. Nguyên nhân là đột tử tim. Người này không ngã, không lạc, không đi vào vách đá nào. Ông chỉ đi bộ, và trái tim ông dừng lại giữa một khu vực mà cứu thương không vào tới được.
Hai ngày sau, ngày 13 tháng 1 năm 2026, khu vực Vọng Lang Quy bị đóng cửa chính thức, căn cứ Quy định quản lý công viên tự nhiên cấp quốc gia và yêu cầu của Tổng cục Thể thao Trung Quốc về việc nghiêm cấm hoạt động thám hiểm trái phép.
Từ hôm ấy, ở cửa các đường mòn hoang có kiểm lâm đứng trực. Việc của họ không phải là cứu hộ. Việc của họ là đứng đó suốt ngày và khuyên từng người đi tới quay về.
Tấm biển thì người ta đi ngang qua. Một người đứng chắn ngay lối vào thì khó đi ngang hơn.
Cái cổng Lộc Chuỷ nơi Thái Lỗi ký tên vào sổ lúc một giờ ba mươi chiều ngày 10 tháng 8 năm 2025 vẫn còn đó. Cuốn sổ đăng ký cũng vậy. Chữ ký của anh nằm trong đó, cùng với chữ ký của tất cả những người đã đi vào hôm ấy và đã đi ra.
Còn vài câu hỏi mà ai nghe chuyện này cũng hỏi.
Vì sao một ngọn núi 434 mét lại giết người.
Câu trả lời của chính ban quản lý gọn hơn mọi phân tích: đây "không phải công viên thành phố mà là khu bảo tồn thiên nhiên có địa hình phức tạp".
Con số 434 mét làm hỏng khả năng đánh giá rủi ro. Ở một ngọn núi ba nghìn mét, không ai đi tay không, không ai đi một mình. Ở một quả đồi ven biển cách chỗ làm hơn một giờ xe thì có. Ban quản lý nói thẳng: người ta mang quá ít nước, quá ít vật dụng, và đi một mình.
Rủi ro không nằm ở độ cao mà ở ba cái không: không có đường thành hình, không có sóng điện thoại, không có cơ sở cứu hộ. Ba cái không đó biến một sự cố nhỏ — trẹo chân, mất phương hướng, kiệt sức — thành một sự cố không thể tự thoát ra.
Cộng thêm bóng tối. Thâm Quyến ở vĩ độ khoảng 22,5 độ Bắc; ở vĩ độ thấp mặt trời lặn gần như thẳng đứng xuống chân trời, nên chạng vạng chỉ kéo dài chừng hai mươi đến hai mươi lăm phút, so với cả tiếng ở châu Âu. Người ta ước lượng thời gian còn sáng bằng cảm giác chứ không bằng đồng hồ.
Nguy cơ thật ở đây là gì, và nó không phải cái lạnh.
Đây là chỗ nhiều bài viết về tai nạn núi nói sai, vì đem khuôn của núi cao áp vào. Thâm Quyến tháng tám, đêm khoảng hai mươi bảy đến hai mươi chín độ, độ ẩm rất cao. Hạ thân nhiệt không phải nguy cơ chính ở đây.
Nguy cơ nổi trội là kiệt sức do nhiệt và mất nước. Cơ thể làm mát bằng cách bay hơi mồ hôi; khi độ ẩm cao, mồ hôi không bay hơi được nữa — nó chỉ chảy. Cơ thể vẫn mất nước, nhưng không thu lại được chút làm mát nào. Thân nhiệt trung tâm tăng, sức bền sụp nhanh, và điều nguy hiểm nhất là khả năng phán đoán giảm trước khi chân giảm: người ta lú lẫn trong lúc vẫn còn đi được. Ba chai nước mua giữa trưa của người họ Chung là hình ảnh trực tiếp của gánh nặng này.
Nguy cơ thứ hai là chấn thương do ngã trên địa hình xâm thực biển. Vách bị sóng khoét chân qua hàng nghìn năm không phải vách núi bình thường: dốc đứng hoặc hớt ngược, mặt đá ướt, phủ rêu và muối, ma sát cực thấp. Rơi ở đó khác rơi trên núi ở một điểm sống còn — rơi xuống nước hoặc vùng triều thì cả nạn nhân lẫn dấu vết đều có thể bị sóng đưa đi. Và đường lui biến mất theo thuỷ triều: đoạn đá vừa đi qua lúc nước ròng có thể ngập khi nước lên.
Chuỗi đúng ở vùng này là: nóng ẩm làm kiệt sức, kiệt sức làm sẩy chân, chấn thương làm mất khả năng di chuyển, và không sóng điện thoại làm nốt phần còn lại. Ngọn núi này không giết người bằng cái lạnh. Nó giết bằng cái nóng, độ ẩm, mặt đá trơn, và khoảng cách tới người gần nhất.
Vì sao tìm sáu mươi chín ngày không ra một người nằm ở ngay gần.
Trong rừng cận nhiệt đới rậm, tầm nhìn ngang mặt đất chỉ vài mét, và tán cây che kín hoàn toàn với người quan sát từ trên cao — kể cả thiết bị bay. Tháng tám đến tháng mười lại đúng mùa cây phát triển mạnh nhất ở Quảng Đông. Cho nên mới có nghịch lý: đội tìm kiếm đi qua gần vị trí đó nhiều lần mà không thấy, còn thứ tìm ra anh cuối cùng lại là một người cuốc bộ vào tận nơi để nhặt chiếc máy bay của mình.
Đặt cạnh nhau, hai vụ nói lên cùng một điều. Người họ Chung có đồng hồ ghi quỹ đạo: năm ngày. Thái Lỗi không có gì ghi lại đường đi: sáu mươi chín ngày. Khoảng cách giữa hai con số ấy không phải khoảng cách địa hình. Đó là khoảng cách giữa có và không có một dấu vết để lần theo.
Con số mà không ai đăng lên mạng.
Từ năm 2023 đến đầu năm 2026, ban quản lý công viên đã tham gia 229 vụ cứu hộ tại khu vực này.
Đây mới là con số thật của Vọng Lang Quy. Ba cái chết trong tám mươi ngày chỉ là phần nổi lên khỏi mặt nước. Bên dưới là hai trăm hai mươi chín lần người ta được kéo ra kịp — hai trăm hai mươi chín lần lẽ ra đã đủ để cảnh báo mọi người, nếu như có ai kể lại chúng.
Nhưng không ai đăng ảnh mình được cứu hộ.
Cái được đăng là khung hình khác. Vọng Lang Quy nổi lên vì góc ngắm biển; người ta tới để chụp; một tờ báo Trung Quốc đã đặt thẳng câu hỏi: ai đang tô hồng những "bức ảnh để đời" nguy hiểm ấy. Cái không có trong khung hình là 229 lần gọi cứu hộ, ba cái không của khu chưa mở cửa, và hai lối đi từ bờ biển mà không tấm biển nào chỉ cho người ta biết đâu là đường nào.
Một chú thích về những chỗ không rõ.
Bốn chi tiết lan truyền rộng cùng câu chuyện này nhưng không đứng vững, và bài này không dùng. "Nhịp tim vọt lên 199" không tra ra ở bất kỳ nguồn nào — nguồn chỉ nói tới quỹ đạo đồng hồ. "Điện thoại hết pin" là suy đoán; nguồn chỉ ghi trạng thái tắt máy. "Leo lên vách trong bóng tối rồi rơi xuống" cũng là suy diễn, không cơ quan nào công bố cơ chế tử vong. Và mốc mười tám giờ mười lăm thì có nguồn thật — camera giám sát — nhưng chính nguồn ấy ghi là "bóng người nghi là" anh.
Giữ nguyên chữ "nghi là" không làm câu chuyện yếu đi. Nó chỉ làm câu chuyện đúng.
Nguồn
Bài viết tổng hợp từ các nguồn sau. Ảnh trong bài là ảnh minh hoạ do AI tạo, không phải ảnh hiện trường.
- 京报网 (Bắc Kinh Nhật báo) — "80天内3人遇难,低海拔山峰为何屡成夺命险地?" https://news.bjd.com.cn/2025/10/27/11372483.shtml
- 央广网 (Đài Phát thanh Trung ương) — "'网红'徒步点事故频发 深圳未开放山域'望郎归'正式封闭" https://news.cnr.cn/native/gd/20260115/t20260115_527494413.shtml
- 人民网 Thâm Quyến — "探访封闭后的深圳'望郎归':护林员驻守野路入口 劝返游客" http://sz.people.com.cn/n2/2026/0115/c202846-41472754.html
- 新京报 (dẫn lại) — "男子深圳七娘山徒步失联超一周:事发地未开放,曾多次发生意外事故" https://m.163.com/dy/article/K7BCNPUH0512D3VJ.html
- 极目新闻 — "海拔仅400米的山峰,80天内连发3起失联遇难事故" https://www.ctdsb.net/c1716_202510/2573818.html
- 川观新闻 (Tứ Xuyên Nhật báo) — "失联六天后,钟某军(男,32岁)已被找到" https://cbgc.scol.com.cn/news/6877716
- 中時 (Đài Loan) — "深圳七娘山失联台客遗体寻获 警方初步排除他杀" https://www.chinatimes.com/cn/realtimenews/20250914001573-260409
- ETtoday (Đài Loan) — "台籍男深圳登七娘山失聯5天 官方證實「已找到遺體」" https://www.ettoday.net/news/20250912/3032672.htm
- 网易 (dẫn báo chính thống) — "已遇难!深圳七娘山失联男子遗体已找到,警方初步排除刑事案件" https://www.163.com/dy/article/K9H74UH5053469LG.html
- 网易 — "深圳'望郎归'片区今起封闭,2天前曾有游客徒步遇难,2023年以来公园管理处已参与救援行动229起" https://www.163.com/dy/article/KJ6C2VTF0530JPVV.html
- 新浪 — "谁在美化危险的'人生照片'?" https://k.sina.com.cn/article_1893892941_70e2834d02001wvbu.html


