Halab
0:00 / --:--
1.0×

Tôi Ngại Không Dám Đưa Mẹ Chồng Quê Đi Ăn Nhà Hàng Sang Cùng Đồng Nghiệp — Và Cách Bà Lặng Lẽ Rời Đi Khiến Tôi Ân Hận Cả Đời

📅 19/08/2026

Mẹ chồng tôi từ quê lên chơi ít bữa. Bà hiền, thương con thương cháu, nhưng chân chất quê mùa — ăn nói bỗ bã, mặc đồ bà ba cũ, cầm đũa cầm thìa không giống ai. Hôm công ty tôi liên hoan ở nhà hàng sang, chồng tôi bảo đưa mẹ đi cùng cho bà biết đó biết đây. Tôi ậm ừ, trong bụng ngại ngùng, sợ bà làm tôi mất mặt trước đồng nghiệp. Ở nhà hàng, tôi thấy bà lạc lõng, tôi thấy ánh mắt người ta, và tôi đã lạnh nhạt với bà. Giữa bữa, bà bảo bà mệt, xin phép về trước. Tôi thở phào. Mãi tới khuya hôm đó tôi mới biết bà đã về bằng cách nào...

Chia sẻ:FacebookXTelegram
📖 Xem nội dung truyện

Chương 1: Mẹ Chồng Lên Chơi

Mẹ chồng tôi lên thành phố chơi vào đầu mùa hè, ở lại với vợ chồng tôi một tháng.

Bà tên Tám, ngoài sáu mươi, cả đời sống ở quê. Bà thấp người, da đen sạm vì nắng, hai bàn tay to bè và chai sần vì mấy chục năm cấy hái. Bà chỉ có mấy bộ đồ bà ba đã bạc màu, một đôi dép nhựa, và một cái nón lá bà mang theo lên tận thành phố, treo ở góc nhà tôi như một thứ gì đó lạc lõng giữa căn hộ hiện đại.

Tôi tên Ngân, làm trưởng nhóm ở một công ty truyền thông. Chồng tôi, Tuấn, là con trai duy nhất của bà. Tôi thương chồng, và tôi cũng không phải người xấu. Nhưng tôi phải thành thật: sự có mặt của mẹ chồng trong nhà làm tôi thấy... khó xử.

Không phải vì bà làm gì sai. Bà hiền lắm, thương con thương cháu hết lòng. Bà dậy sớm quét nhà, nấu ăn, giặt giũ, giành làm hết việc, sợ tôi vất vả. Nhưng cái nếp quê của bà cứ va vào cái nếp phố của tôi, ở những chỗ nhỏ nhặt nhất.

Bà ăn cơm hay và tô lên miệng, húp canh soàn soạt. Bà nói chuyện oang oang, gọi hàng xóm nhà đối diện í ới qua ban công như gọi nhau giữa đồng. Bà tiếc của, cơm thừa canh cặn không cho đổ, gom lại ăn cho bằng hết. Bà đi chợ về, mặc cả từng ngàn với người bán, rồi khoe với tôi "mua được rẻ lắm con ơi" bằng cái giọng hể hả mà tôi nghe xong chỉ cười gượng.

Có lần bạn tôi tới nhà chơi. Mẹ chồng tôi tay bắt mặt mừng, kéo ghế mời nước, rồi vô tư hỏi bạn tôi: "Cháu lấy chồng chưa? Lương tháng được bao nhiêu? Sao gầy vậy, phải ăn cho mập vô chứ." Bạn tôi lúng túng, còn tôi thì đỏ mặt, phải lảng đi chỗ khác.

Tôi biết bà không có ý gì. Ở quê người ta hỏi han nhau vậy là bình thường, là quý mến. Nhưng tôi cứ thấy ngại. Cái sự ngại ngùng đó, tôi giấu kỹ, không dám để chồng biết, càng không dám để bà biết. Nhưng nó có thật, và nó lớn dần.

Tôi bắt đầu tránh đưa bà ra ngoài cùng. Đi ăn với bạn bè, tôi viện cớ để bà ở nhà. Có khách sang chơi, tôi khéo léo mời bà lui vào phòng nghỉ. Tôi tự nhủ mình làm vậy là để bà đỡ mệt, nhưng sâu trong lòng, tôi biết tôi đang giấu bà đi, như giấu một điều gì đó không hợp với hình ảnh tôi muốn người ta thấy.

Rồi tới cái hôm công ty tôi tổ chức liên hoan.

Đó là một buổi tiệc quan trọng, mừng công ty đạt doanh số, tổ chức ở một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Sếp lớn có mặt, đối tác có mặt, và toàn thể nhân viên được mời kèm người thân. Tôi định đi một mình, hoặc rủ chồng. Nhưng tối hôm trước, Tuấn lại bảo:

"Ngân à, mai em cho mẹ đi cùng với. Mẹ lên đây cả tháng, chưa đi đâu chơi. Cho mẹ tới nhà hàng sang một lần cho biết, mẹ vui. Ở quê mẹ có bao giờ được tới mấy chỗ đó đâu."

Tôi khựng lại. Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh mẹ chồng trong bộ đồ bà ba cũ, húp canh soàn soạt, nói năng oang oang, giữa một nhà hàng sang trọng đầy sếp lớn và đối tác của tôi. Tôi rùng mình.

"Thôi anh, tiệc công ty toàn người lạ, sếp với đối tác không à. Mẹ đi lạc lõng, ngồi không quen, tội mẹ. Để bữa khác mình đưa mẹ đi ăn riêng." Tôi nói, cố làm ra vẻ nghĩ cho bà.

Nhưng mẹ chồng tôi, từ trong bếp, đã nghe thấy. Bà bước ra, tay còn cầm cái khăn lau, cười hiền:

"Ừ, mẹ đi cùng cho vui. Mẹ chưa biết nhà hàng thành phố nó ra làm sao. Con cho mẹ đi mở mắt với. Mẹ ngồi im, mẹ không làm phiền ai đâu."

Ánh mắt bà lúc đó, háo hức như một đứa trẻ được hứa cho đi chơi. Tôi không nỡ từ chối trước mặt bà. Tôi đành gật đầu, nhưng trong bụng nặng trĩu một nỗi lo.

Cả đêm đó tôi trằn trọc. Tôi lo bà sẽ làm gì đó khiến tôi mất mặt. Tôi lo đồng nghiệp sẽ nhìn bà rồi nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu "trưởng nhóm Ngân sang chảnh mà có bà mẹ chồng quê mùa thế kia". Cái sĩ diện của tôi, nó lớn hơn cả tình thương tôi dành cho bà lúc ấy.

Sáng hôm sau, tôi lấy trong tủ ra bộ áo dài đẹp nhất của mình, rồi tần ngần nhìn sang mấy bộ đồ bà ba cũ của mẹ chồng treo ở góc. Tôi định bụng sẽ đưa bà ít tiền, bảo bà mua bộ đồ mới cho tươm tất. Nhưng rồi tôi lại thôi, sợ bà tự ái.

Tôi đâu ngờ, chính cái buổi tiệc mà tôi lo bà làm tôi mất mặt ấy, lại là buổi mà tôi tự làm mất mặt chính mình — không phải trước đồng nghiệp, mà trước lương tâm của tôi, cho tới tận bây giờ.

Chương 2: Bữa Tiệc

Nhà hàng nằm trên tầng cao của một tòa nhà lớn, nhìn ra cả thành phố lên đèn. Bàn ghế trải khăn trắng muốt, ly pha lê lấp lánh, người phục vụ mặc đồng phục đứng nghiêm trang. Không gian sang trọng, sực nức mùi nước hoa và tiếng nói cười lịch thiệp.

Mẹ chồng tôi bước vào, khép nép. Bà mặc bộ đồ bà ba tươm tất nhất mà bà có, đầu tóc chải gọn, nhưng đứng giữa cái không gian đó, bà vẫn cứ lạc lõng như một nhành lúa giữa lọ hoa hồng. Bà đi rón rén, sợ đôi dép làm bẩn sàn. Bà nhìn cái khăn ăn gấp hình bông hoa mà không biết để làm gì.

Tôi dẫn bà tới bàn, giới thiệu với mọi người: "Dạ đây là mẹ chồng em." Mọi người gật đầu chào xã giao. Tôi thấy vài ánh mắt lướt qua bộ đồ bà ba của bà, rồi nhìn nhau. Chỉ một thoáng thôi, nhưng tôi bắt được. Và mặt tôi nóng ran.

Bữa tiệc bắt đầu. Món ăn được bưng ra, toàn những món Tây lạ lẫm, bày biện cầu kỳ trên đĩa lớn. Mẹ chồng tôi lúng túng nhìn hàng dao nĩa xếp hai bên đĩa, không biết dùng cái nào. Bà liếc sang tôi cầu cứu. Đáng lẽ tôi phải nghiêng người chỉ bà. Nhưng tôi đang bận cười nói với sếp, và tôi... tôi giả vờ không thấy.

Bà loay hoay một lúc, rồi cầm đại cái nĩa, xúc ăn. Bà ăn chậm rãi, rụt rè. Rồi tới món súp, theo thói quen, bà bưng cả cái chén nhỏ lên húp một hơi soàn soạt.

Cái âm thanh đó, giữa bàn tiệc yên tĩnh lịch sự, vang lên rõ mồn một.

Vài người quay lại nhìn. Một chị đồng nghiệp ngồi cạnh tôi che miệng cười khẽ với người bên cạnh. Tôi thấy đất dưới chân như sụt xuống. Mặt tôi đỏ bừng, không phải vì rượu.

Tôi nghiêng sang, hạ giọng, nói với mẹ chồng bằng cái giọng lạnh tanh mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể dùng với bà:

"Mẹ! Ở đây người ta dùng thìa múc, đừng bưng lên húp. Kỳ lắm."

Bà giật mình, vội đặt cái chén xuống, làm sánh cả ra khăn trải bàn. "Ừ, ừ, mẹ quên. Mẹ xin lỗi con." Bà lấy tay quệt vội vết súp, luống cuống như một đứa trẻ làm sai bị mắng.

Cả bàn im lặng một thoáng. Tôi cúi gằm mặt xuống đĩa. Tôi giận bà. Nhưng nhiều hơn, sâu hơn, là tôi xấu hổ — và tôi đổ hết cái xấu hổ đó lên bà, người mà lẽ ra tôi phải che chở.

Suốt phần còn lại của bữa tiệc, tôi gần như không nói chuyện với bà. Tôi mải tiếp sếp, tiếp đối tác, cười nói rôm rả. Còn bà thì ngồi thu mình lại ở góc bàn, ăn dè dặt, không dám gây thêm tiếng động nào. Bà cứ ngồi đó, nhỏ bé, lọt thỏm, như cố biến mình thành vô hình để khỏi làm tôi khó xử thêm.

Có lúc bà rụt rè quay sang, định kể tôi nghe gì đó, chắc là một nhận xét ngây ngô về mấy món ăn lạ. Nhưng thấy tôi đang cười nói với người khác, bà lại thôi, khép miệng lại, ngồi im.

Được khoảng một tiếng, mẹ chồng tôi khẽ chạm vào tay tôi. Bà nói nhỏ, giọng ngập ngừng:

"Ngân à... mẹ thấy hơi mệt. Chắc mẹ không quen chỗ đông. Con cho mẹ về trước nghe. Con cứ ở lại với công ty, đừng lo cho mẹ. Mẹ tự về được."

Tôi ngẩng lên nhìn bà. Trong một thoáng, tôi thấy mắt bà buồn buồn. Nhưng lúc đó, thú thật, cảm giác đầu tiên trào lên trong tôi không phải là lo lắng cho bà. Mà là... nhẹ nhõm.

Tôi nhẹ cả người khi nghĩ bà sẽ về, để tôi không còn phải nơm nớp lo bà làm gì đó khiến tôi mất mặt nữa.

"Dạ, để con gọi xe cho mẹ." Tôi nói, và tôi móc điện thoại ra, định đặt một cú xe công nghệ.

Nhưng bà đã xua tay. "Thôi thôi, con để tiền đó. Mẹ ra ngoài kia mẹ tự bắt xe được. Con đừng bận tâm, vô tiếp khách đi con, kẻo người ta chờ."

Bà đứng dậy, khoác cái túi vải cũ lên vai, cúi đầu chào mọi người quanh bàn một cách lễ phép, rồi lặng lẽ đi ra phía thang máy. Cái dáng bà thấp bé, trong bộ đồ bà ba, khuất dần sau cánh cửa nhà hàng lộng lẫy.

Tôi quay lại bàn tiệc, tiếp tục cười nói. Tôi đã tự nhủ bà là người lớn, bà tự về được, có gì đâu mà lo.

Tôi đã không hề biết rằng, ngoài kia, mẹ chồng tôi không hề bắt xe.

Chương 3: Con Đường Bà Đi

Tiệc tan lúc gần mười giờ đêm. Tôi về nhà, lòng nhẹ tênh, còn thấy vui vì buổi tiệc suôn sẻ, sếp khen tôi tháo vát.

Về tới nhà, tôi ngạc nhiên khi thấy đèn phòng khách còn sáng nhưng không có mẹ chồng. Chồng tôi, Tuấn, đang ngồi ở sofa, mặt đầy lo lắng, điện thoại cầm trên tay.

"Mẹ đâu rồi?" anh hỏi ngay khi tôi bước vào. "Em để mẹ về một mình hả? Sao giờ này mẹ chưa về tới nhà?"

Tôi giật mình nhìn đồng hồ. Mẹ chồng tôi rời nhà hàng từ hơn tám giờ. Nhà hàng cách nhà chỉ khoảng bốn cây số. Đi xe thì mười lăm phút là cùng. Vậy mà gần hai tiếng trôi qua, bà vẫn chưa về.

Tim tôi bắt đầu đập mạnh. Tôi gọi vào số điện thoại cục gạch của bà. Chuông reo, nhưng không ai bắt máy. Gọi lần hai, lần ba, vẫn vậy.

Vợ chồng tôi cuống cuồng. Tuấn dắt xe chạy đi tìm dọc đường từ nhà tới nhà hàng. Tôi ở nhà, gọi điện khắp nơi. Nỗi sợ dâng lên trong tôi, và cùng với nó là một cảm giác tội lỗi mỗi lúc một nặng. Tôi bắt đầu nhớ lại ánh mắt buồn của bà lúc xin về. Tôi bắt đầu tự hỏi tại sao bà không chịu để tôi gọi xe.

Gần mười một giờ đêm, Tuấn gọi về, giọng run run: "Anh tìm thấy mẹ rồi. Mẹ đang ngồi ở cái ghế đá công viên gần ngã tư, cách nhà hàng hai cây số. Mẹ đi bộ, rồi lạc đường. Em ra đây ngay."

Tôi lao ra. Tới nơi, tôi thấy mẹ chồng tôi ngồi co ro trên ghế đá, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Bàn chân bà, trong đôi dép nhựa mòn, phồng rộp lên vì đi bộ đường xa. Bà ôm cái túi vải vào lòng, mặt mệt mỏi nhưng vừa thấy vợ chồng tôi, bà lại cười, cái cười áy náy.

"Mẹ làm tụi con lo hả? Mẹ xin lỗi. Mẹ tính đi bộ về cho biết đường, ai dè thành phố đường xá lòng vòng, mẹ đi lạc. Điện thoại thì hết pin. Mẹ ngồi đây đợi, tính sáng ra hỏi đường về."

Tôi nghẹn họng. "Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe? Con đã bảo để con gọi xe cho mẹ mà."

Mẹ chồng tôi im lặng một lúc. Rồi bà nói, giọng chân chất, và mỗi chữ như một nhát cứa vào tim tôi:

"Mẹ... mẹ thấy đi xe tốn tiền con à. Bốn cây số mà mấy chục ngàn, mẹ tiếc. Ở quê mẹ đi bộ mấy cây số ra chợ là chuyện thường. Mẹ tính đi bộ về cho đỡ tốn, tiền đó để dành..."

Bà ngập ngừng, rồi mở cái túi vải ra. Bên trong là một hộp bánh nhỏ — loại bánh sang trọng bán ở sảnh nhà hàng.

"Mẹ thấy dưới sảnh nhà hàng người ta bán bánh này đẹp quá. Mẹ nhịn phần tiền xe, mua hộp bánh này. Mẹ tính mang về cho con với thằng Tuấn ăn. Con làm ở công ty lớn, chắc hay phải tiếp khách, mẹ thấy con gầy... Mẹ chẳng biết mua gì cho hợp với thành phố, thấy cái bánh này ở chỗ sang của con, chắc là ngon..."

Tôi cầm hộp bánh trên tay bà, và tôi khuỵu xuống.

Thì ra suốt bữa tiệc, khi tôi lạnh nhạt với bà, khi tôi xấu hổ vì bà, khi tôi nhẹ nhõm vì bà xin về — thì trong đầu người đàn bà quê mùa ấy chỉ nghĩ đến việc mua một hộp bánh cho vợ chồng tôi. Bà nhịn cả tiền xe, chấp nhận đi bộ mấy cây số trong đêm, lạc đường, chân phồng rộp, chỉ để dành tiền mua cho con một hộp bánh mà bà nghĩ là ngon.

Tôi ôm lấy đôi bàn chân phồng rộp của bà, khóc nức nở giữa công viên khuya. "Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Con xin lỗi mẹ..."

Bà cuống quýt đỡ tôi dậy, lại tưởng tôi khóc vì lo cho bà. "Nín đi con, mẹ có sao đâu. Mẹ về được rồi mà. Đừng khóc, người ta nhìn kìa."

Ngay cả lúc đó, bà vẫn lo cho tôi. Vẫn sợ tôi mất mặt vì khóc giữa đường.

Chương 4: Hộp Bánh Trên Bàn

Đêm đó về nhà, tôi ngâm chân cho mẹ chồng bằng nước ấm pha muối. Nhìn những vết phồng rộp trên bàn chân bà, mỗi vết như một lời trách móc lặng lẽ dành cho tôi.

Bà cứ áy náy mãi. "Có mấy vết phồng, sáng mai là xẹp à. Con bày vẽ làm gì cho mệt." Nhưng tôi cứ ngồi đó, xoa bóp chân cho bà, không nói gì, vì tôi sợ hễ mở miệng là tôi lại khóc.

Hộp bánh bà mua, tôi đặt lên bàn. Đó là loại bánh mà với đồng lương của tôi, tôi mua lúc nào cũng được, chẳng cần suy nghĩ. Nhưng với bà, nó là cả một sự đánh đổi — đổi bằng mấy cây số đường đêm, bằng đôi chân phồng rộp, bằng cái sợ hãi khi lạc đường nơi thành phố xa lạ. Hộp bánh đó, tôi không nỡ ăn. Tôi cất nó đi, giữ mãi, như giữ một bài học.

Nằm bên chồng đêm đó, tôi kể hết cho Tuấn nghe. Kể cả cái phần xấu xí nhất: rằng tôi đã xấu hổ vì mẹ, đã lạnh nhạt với mẹ, đã thấy nhẹ nhõm khi mẹ xin về. Tôi cứ nghĩ Tuấn sẽ giận. Nhưng anh chỉ nắm tay tôi, thở dài.

"Anh biết em ngại mẹ. Anh thấy hết. Anh chỉ đợi em tự nhận ra thôi," anh nói. "Mẹ mình quê mùa thật. Nhưng mẹ thương con cháu bằng tất cả những gì mẹ có. Người ta chê cười cái vẻ ngoài của mẹ được, nhưng cái lòng của mẹ thì hơn đứt nhiều người sang trọng ngoài kia."

Tôi khóc, gật đầu.

Từ hôm đó, tôi thay đổi.

Tôi không giấu mẹ chồng nữa. Cuối tuần, tôi chủ động đưa bà đi chơi, đi ăn — nhưng là những nơi bà thích, quán ăn bình dân, chợ quê trong thành phố, nơi bà được thoải mái là chính mình. Tôi tập ăn chậm lại để ngồi ăn cùng bà. Tôi tập nghe những câu hỏi han bỗ bã của bà mà không còn thấy ngại, vì tôi hiểu đó là cách bà thể hiện sự quan tâm.

Có lần, một chị đồng nghiệp — chính người đã che miệng cười hôm tiệc — vô tình gặp tôi và mẹ chồng ngoài chợ. Chị nhìn bà, rồi nhìn tôi. Lần này, tôi không cúi mặt. Tôi nắm tay bà, giới thiệu rõ ràng, không chút ngại ngùng: "Đây là mẹ chồng em. Mẹ em thương con cháu nhất trên đời."

Mẹ chồng tôi cười tươi rói, tay bắt mặt mừng với chị đồng nghiệp, lại hỏi ngay: "Cháu ăn cơm chưa? Trông cháu hiền quá." Và lần này, tôi không thấy xấu hổ. Tôi thấy tự hào. Vì tôi biết, đằng sau cái vẻ quê mùa ấy là một tấm lòng mà không phải ai cũng có.

Ít lâu sau, mẹ chồng tôi về quê. Tôi tiễn bà ra bến xe, dúi vào tay bà ít tiền, và một đôi dép mới — đôi dép êm để bà không còn phồng chân nữa. Bà rưng rưng, cứ dặn đi dặn lại: "Vợ chồng con giữ gìn sức khỏe. Khi nào rảnh về quê với mẹ. Mẹ trồng rau, nuôi gà, chờ tụi con về."

Xe lăn bánh, tôi đứng nhìn theo, nước mắt cứ trào ra.

Bây giờ, mỗi lần nghĩ lại cái đêm ở công viên, tôi vẫn thấy nhói lòng. Tôi từng sợ mẹ chồng làm tôi mất mặt trước đồng nghiệp. Nhưng hóa ra, người làm tôi xấu hổ nhất chưa bao giờ là bà. Người khiến tôi phải cúi đầu, chính là tôi — cái đứa con dâu đã coi trọng ánh mắt của người dưng hơn tấm lòng của người thương mình thật.

Đồng nghiệp của tôi, sếp của tôi, những người tôi sợ mất mặt trước họ — giờ tôi còn chẳng nhớ hết tên. Nhưng hình ảnh mẹ chồng tôi ngồi co ro trên ghế đá công viên khuya, ôm hộp bánh mua bằng tiền nhịn xe, thì tôi sẽ nhớ suốt đời.

Người ta thường xấu hổ vì cái nghèo, cái quê mùa của người thân. Nhưng rồi một ngày sẽ hiểu: thứ đáng xấu hổ không phải bộ đồ bà ba cũ hay tiếng húp canh soàn soạt. Thứ đáng xấu hổ là một trái tim đã quá bận nhìn lên trên, mà quên mất cúi xuống để thấy có người đang lặng lẽ thương mình đến nhường nào.

Hộp bánh đó, tôi vẫn còn giữ cái vỏ hộp. Mỗi lần nhìn nó, tôi lại tự nhắc mình: đừng bao giờ để sĩ diện làm mình mù quáng trước tình thương, thêm một lần nào nữa.

Có thể bạn thích

Nghe truyện Suốt Ba Năm Tôi Giúp Bà Cụ Neo Đơn Ở Xóm Trọ Không Mong Đền Đáp, Ngày Bà Mất, Thứ Bà Để Lại Cho Tôi Khiến Tôi Khóc Nghẹn▶ 161.7K
Sinh Viên Giúp Bà Cụ
Nghe truyện Tôi Mất Việc, Ở Nhà Chăm Con Cho Vợ Đi Làm, Bị Cả Nhà Vợ Gọi Là 'Thằng Đàn Ông Ăn Bám' — Đến Ngày Vợ Tôi Gục Xuống▶ 236.5K
Chồng Nội Trợ
Nghe truyện Bố Tôi Chạy Xe Ôm Công Nghệ, Một Ngày App Xếp Bố Đón Đúng Tôi Và Nhóm Bạn — Tôi Đã Giả Vờ Không Quen Bố▶ 198.4K
Bố Chạy Xe Ôm
Nghe truyện Bị Mẹ Chồng Khinh Là Gái Quê Nghèo Không Môn Đăng Hộ Đối, Đến Ngày Nhà Chồng Vỡ Nợ Cả Nhà Mới Chết Lặng▶ 169.5K
Nàng Dâu Quê
Nghe truyện Bị Mẹ Chồng Khinh Là Gái Quê Nghèo Không Môn Đăng Hộ Đối, Đến Ngày Nhà Chồng Vỡ Nợ Cả Nhà Mới Chết Lặng▶ 163.9K
Mẹ Chồng Khinh Gái Quê
Nghe truyện Bị Khinh 'Gái Bỏ Chồng Bán Xôi Thì Dạy Con Nên Người Sao Nổi', Đến Ngày Lễ Tốt Nghiệp Cả Hội Trường Lặng Đi▶ 77.1K
Mẹ Đơn Thân Bán Xôi