Bố Tôi Chạy Xe Ôm Công Nghệ, Một Ngày App Xếp Bố Đón Đúng Tôi Và Nhóm Bạn — Tôi Đã Giả Vờ Không Quen Bố
Bố tôi chạy xe ôm công nghệ để nuôi tôi ăn học đại học trên thành phố. Ngày nắng cũng như ngày mưa, bố khoác cái áo đồng phục xanh đã bạc màu, rong ruổi khắp phố. Tôi biết ơn bố, nhưng tôi cũng giấu bạn bè về nghề của bố. Một buổi chiều, tôi đặt xe đi chơi cùng nhóm bạn, và người tài xế app xếp tới đón, lại chính là bố tôi. Giữa ánh mắt của đám bạn, tôi đã làm một điều mà cả đời tôi không quên được: tôi giả vờ không quen bố, xưng hô với bố như với một người tài xế xa lạ. Và bố tôi, bố chỉ lặng lẽ mỉm cười, cúi đầu chở chúng tôi đi...
📖 Xem nội dung truyện
Chương 1: Cái Áo Đồng Phục Xanh
Bố tôi chạy xe ôm công nghệ.
Ở quê, bố có mấy sào ruộng, làm quần quật cũng chỉ đủ ăn. Ngày tôi đậu đại học trên thành phố, bố mừng lắm, nhưng cũng lo. Học phí, tiền trọ, tiền ăn của tôi, mấy sào ruộng gánh không nổi. Thế là bố khăn gói lên thành phố, mua trả góp một chiếc xe máy cũ, tải cái ứng dụng chạy xe về điện thoại, rồi trở thành một tài xế xe ôm công nghệ.
Bố thuê một phòng trọ nhỏ xíu ở ngoại thành, ăn uống kham khổ, mỗi tháng dành dụm gửi tiền nuôi tôi ăn học. Bố bảo, con cứ lo học cho giỏi, còn lại để bố lo.
Mỗi ngày bố khoác cái áo đồng phục màu xanh của hãng xe, đội cái mũ bảo hiểm cùng màu, rong ruổi khắp các con phố từ sáng sớm tới tối mịt. Trời nắng đổ lửa, bố vẫn chạy. Trời mưa tầm tã, bố khoác áo mưa vẫn chạy, vì mưa thì khách đông, được nhiều cuốc hơn. Đôi bàn tay bố rám nắng, khuôn mặt hằn thêm nếp nhăn và những vệt sạm vì phơi ngoài đường.
Tôi thương bố. Thật lòng tôi thương bố lắm. Mỗi lần nhận tiền bố gửi, tôi biết đó là mồ hôi, là những cuốc xe dưới nắng dưới mưa, là những bữa cơm bố ăn vội bên lề đường.
Nhưng tôi cũng có một điều giấu kín, mà mỗi lần nghĩ tới tôi lại thấy hổ thẹn với chính mình: tôi không dám kể với bạn bè rằng bố tôi làm nghề xe ôm.
Bạn bè tôi trên thành phố, nhiều đứa nhà khá giả. Đứa thì bố làm giám đốc, đứa thì mẹ có cửa hàng lớn. Mỗi lần tụi nó hỏi bố mẹ tôi làm gì, tôi cứ ậm ừ cho qua, nói bố tôi "làm tự do", "kinh doanh nhỏ ở quê". Tôi sợ. Tôi sợ nếu nói thật, tụi nó sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác.
Cái sĩ diện tuổi trẻ nó kỳ lạ vậy đó. Tôi biết ơn những đồng tiền từ nghề xe ôm của bố, nhưng tôi lại xấu hổ về chính cái nghề đã nuôi tôi.
Có lần bố lên trường thăm tôi, mang theo ít đồ ăn quê. Bố mặc cái áo đồng phục xanh, đi chiếc xe máy cũ. Tôi thấy bố đứng đợi ở cổng trường, và phản xạ đầu tiên của tôi là nhìn quanh xem có đứa bạn nào không. Tôi vội vàng ra dẫn bố đi chỗ khác, không dám để bố vào trong. Bố không nói gì, chỉ cười hiền, đưa tôi túi đồ ăn rồi vội vã đi, "để bố chạy thêm vài cuốc kẻo lỡ".
Nhìn theo cái áo xanh của bố khuất trong dòng xe, tôi vừa thương vừa... nhẹ nhõm vì không đứa bạn nào thấy. Cái cảm giác nhẹ nhõm đó, giờ nghĩ lại, tôi tự thấy mình thật đáng trách.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua, cho đến một buổi chiều cuối năm hai.
Hôm đó nhóm bạn thân của tôi rủ nhau đi sinh nhật một đứa, ở một quán khá xa trung tâm. Cả nhóm sáu đứa, quyết định đặt hai chuyến xe công nghệ loại chở được nhiều người để đi chung cho vui. Tôi là người mở ứng dụng, đặt xe.
Tôi bấm đặt. Ứng dụng quay quay tìm tài xế. Rồi màn hình hiện lên: đã tìm thấy tài xế, xe sẽ tới trong ba phút.
Tôi liếc qua tên tài xế trên màn hình. Và tim tôi thắt lại.
Cái tên hiện trên ứng dụng, là tên bố tôi.
Tôi chết lặng nhìn cái màn hình. Ảnh đại diện nhỏ xíu, nhưng tôi nhận ra ngay khuôn mặt sạm nắng quen thuộc, cái áo đồng phục xanh. Giữa cả thành phố mênh mông với hàng vạn tài xế, cái ứng dụng vô tình đã xếp bố tôi tới đón đúng nhóm của tôi.
Và trong đầu tôi, thay vì niềm vui bất ngờ được gặp bố, lại là một nỗi hoảng loạn: các bạn tôi sắp biết bố tôi làm xe ôm.
Chương 2: Người Tài Xế Xa Lạ
Ba phút đó dài như ba tiếng.
Trong đầu tôi diễn ra một cuộc giằng co dữ dội. Một bên là bố tôi — người tôi thương nhất, người đang đội nắng đội mưa nuôi tôi ăn học. Một bên là ánh mắt của năm đứa bạn đang đứng cạnh tôi, những đứa mà tôi đã trót nói dối rằng bố tôi "kinh doanh ở quê".
Rồi chiếc xe tới. Bố tôi trong cái áo đồng phục xanh, dừng xe lại trước mặt cả nhóm. Bố ngẩng lên, và tôi thấy khoảnh khắc mắt bố chạm mắt tôi. Mặt bố thoáng ngỡ ngàng, rồi bừng sáng lên một niềm vui không giấu được. Bố định mở miệng gọi tên tôi.
Nhưng tôi đã nhanh hơn.
Tôi quay mặt đi, tránh ánh mắt bố, và nói với cả nhóm bằng giọng thản nhiên: "Xe tới rồi, mình lên đi." Rồi tôi bước tới, nói với bố bằng cái giọng khách sáo lạnh lùng mà tôi dùng với bất kỳ tài xế xa lạ nào:
"Chú ơi, chú chở tụi con tới địa chỉ trong app nha chú."
Tôi gọi bố là "chú".
Tôi thấy khuôn mặt bố khựng lại. Nụ cười vừa bừng lên trên môi bố tắt ngấm. Đôi mắt bố, trong một giây, ánh lên một nỗi gì đó mà tới giờ tôi vẫn không dám gọi tên — có lẽ là hụt hẫng, có lẽ là đau. Nhưng rồi, rất nhanh, bố hiểu ra. Bố hiểu con gái bố đang xấu hổ. Và bố đã làm một điều khiến tôi ân hận cả đời: bố chấp nhận vai một người xa lạ, để giữ thể diện cho tôi.
"Ừ... dạ, các cháu lên xe đi," bố nói, giọng trầm xuống, cố gắng tự nhiên. Bố không gọi tên tôi. Bố không nói gì thêm.
Cả nhóm leo lên xe. Tôi cố tình ngồi ở hàng ghế xa bố nhất. Suốt chặng đường, đám bạn tôi cười nói rôm rả, kể chuyện trên trời dưới đất. Còn tôi ngồi im, mắt nhìn ra cửa sổ, không dám nhìn về phía trước, nơi bố tôi đang lái xe.
Nhưng qua tấm kính chiếu hậu, thỉnh thoảng tôi lại bắt gặp ánh mắt bố. Bố không nhìn đường. Bố nhìn tôi. Ánh mắt bố qua gương chiếu hậu, vừa buồn, vừa thương, lại vừa như đang xin lỗi — như thể bố thấy có lỗi vì đã làm con gái mình khó xử, chứ không phải tôi mới là người có lỗi.
Giữa đường, một đứa bạn tôi vô tình bắt chuyện với bố: "Chú ơi, chú chạy xe lâu chưa chú? Ngày kiếm được nhiều không chú?"
Bố tôi cười hiền: "Chú chạy được vài năm rồi cháu. Cũng đủ sống, đủ nuôi con ăn học."
"Ồ, con chú học đâu vậy chú?" đứa bạn hỏi tiếp, tò mò.
Bố tôi im lặng một thoáng. Tôi nín thở. Tôi sợ bố sẽ nói ra, sợ bố sẽ chỉ vào tôi. Nhưng bố chỉ nói, giọng rất khẽ:
"Con chú học đại học trên này. Nó học giỏi lắm. Chú chạy xe cực mấy cũng được, miễn nó nên người."
Bố nói câu đó, mà mắt bố lại liếc nhìn tôi qua gương. Đám bạn tôi trầm trồ khen "chú thương con ghê". Còn tôi, tôi cúi gằm mặt xuống, cổ họng nghẹn đắng. Bố tôi đang ngồi ngay đó, khoe về đứa con gái mà bố tự hào, trong khi chính đứa con gái đó vừa mới chối bỏ bố, gọi bố là "chú".
Xe tới nơi. Cả nhóm xuống xe. Tôi rút tiền ra, đưa cho bố qua cửa xe, vẫn giữ cái giọng khách sáo: "Con gửi tiền chú. Cảm ơn chú."
Bố tôi nhìn tờ tiền trên tay tôi. Bố không cầm ngay. Bố ngẩng lên nhìn tôi, và lần này, bố khẽ nói, đủ để chỉ mình tôi nghe:
"Con... đi chơi vui vẻ nghe. Nhớ về sớm, đừng khuya quá. Đường trơn."
Chỉ vậy thôi. Bố không trách tôi một câu. Bố chỉ dặn tôi về sớm, như bố vẫn dặn tôi từ hồi tôi còn bé. Rồi bố cầm tờ tiền, quay xe đi, cái áo đồng phục xanh khuất dần vào dòng người.
Tôi đứng đó, tờ hóa đơn điện tử còn trên màn hình điện thoại, và tự nhiên nước mắt tôi trào ra. Một đứa bạn thấy vậy hỏi "sao vậy mày?", tôi vội quệt đi, nói "bụi bay vào mắt".
Bụi gì đâu. Là tôi vừa nhìn thấy tấm lưng áo xanh của bố khuất đi, sau khi tôi vừa chối bỏ chính người đã sinh ra mình.
Chương 3: Cuốc Xe Không Tính Tiền
Cả buổi sinh nhật hôm đó tôi ngồi như người mất hồn. Bạn bè cười nói, còn tôi thì đầu óc cứ để đâu đâu. Trong đầu tôi chỉ có ánh mắt bố qua gương chiếu hậu, và câu bố dặn "nhớ về sớm, đường trơn".
Tôi bỏ về sớm. Tôi không đặt xe nữa. Tôi bắt xe buýt, rồi đi bộ về phòng trọ, đầu óc rối bời.
Về tới phòng, tôi mở điện thoại, định gọi cho bố. Nhưng tôi không biết phải nói gì. Xin lỗi ư? Cái từ đó sao mà nhẹ hều so với điều tôi vừa làm. Tôi cầm điện thoại, bấm số bố, rồi lại tắt, mấy lần liền.
Cuối cùng, chính bố gọi cho tôi trước.
"Alô, con gái hả? Con về tới phòng chưa con?" Giọng bố vẫn ấm áp như mọi khi, như thể chuyện ban chiều chưa từng xảy ra.
"Dạ... con về rồi bố." Tôi nghẹn ngào.
"Ừ, về rồi thì bố yên tâm. Con ăn uống gì chưa? Nhớ ăn đầy đủ, đừng có nhịn." Bố dặn dò, rồi ngập ngừng một chút, bố nói thêm: "Con à... ban chiều, bố xin lỗi nghe. Bố biết con đi với bạn, bố xuất hiện làm con khó xử. Lần sau bố sẽ để ý, bố tắt cái app khu vực gần trường con, để khỏi vô tình đón trúng con với bạn bè con nữa. Con đừng buồn nghe."
Tôi bật khóc.
Bố đi xin lỗi tôi. Bố — người bị chính con gái chối bỏ, gọi là "chú" trước mặt bạn bè — lại là người mở lời xin lỗi trước. Bố còn tính sẽ tắt ứng dụng ở khu vực gần trường tôi, tự thu hẹp miếng cơm manh áo của mình, chỉ để tôi không phải xấu hổ vì bố thêm lần nào nữa.
"Bố ơi..." Tôi khóc nức nở qua điện thoại, không nói nên lời. "Bố đừng nói vậy. Người phải xin lỗi là con. Con mới là đứa có lỗi. Con đã gọi bố là chú. Con đã chối bỏ bố. Con là đứa con bất hiếu, bố ơi..."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Rồi tôi nghe tiếng bố, giọng bố cũng đã nghèn nghẹn:
"Không sao đâu con. Bố không giận con. Bố hiểu mà. Tuổi con, đi với bạn bè, ai chẳng sĩ diện. Bố làm cái nghề này, bố cũng biết là không sang trọng gì. Bố chỉ mong con học hành nên người, sau này đỡ khổ. Còn bố gọi là chú hay gọi là bố, thì bố vẫn là bố của con. Cái đó có gọi khác đi thì cũng đâu có đổi được, phải không con?"
Câu nói mộc mạc của bố làm tôi khóc còn dữ hơn.
"Bố ơi, con thương bố. Con xin lỗi bố. Từ nay con không bao giờ như vậy nữa."
Đêm đó, tôi ngồi nghĩ lại suốt hai năm qua. Bao nhiêu lần tôi giấu nghề của bố. Bao nhiêu lần tôi ngại ngùng khi bố mặc cái áo xanh tới thăm. Bao nhiêu lần tôi nói dối bạn bè về gia cảnh của mình. Tôi đã sống hai năm trong cái vỏ sĩ diện, và tôi đã làm tổn thương người thương tôi nhất mà không hề hay biết, cho tới khi cái ứng dụng vô tình xếp bố tới đón tôi.
Tôi nhớ lại hình ảnh bố ngồi lái xe, khoe với đám bạn tôi "con chú học giỏi lắm", ánh mắt đầy tự hào — trong khi tôi thì đang chối bỏ bố. Sự tương phản đó đau đớn đến mức tôi không ngủ được cả đêm.
Sáng hôm sau, tôi làm một việc mà lẽ ra tôi phải làm từ lâu. Tôi bắt xe buýt tới tận phòng trọ của bố ở ngoại thành — cái phòng trọ nhỏ xíu, nóng bức, mà bố thuê để tiết kiệm tiền nuôi tôi. Tôi gõ cửa. Bố mở cửa, ngỡ ngàng thấy tôi.
"Ủa, con? Sao con tới đây? Có chuyện gì hả con?"
Tôi không nói gì. Tôi chỉ ôm chầm lấy bố, và khóc.
Chương 4: Con Gái Của Bố Xe Ôm
Căn phòng trọ của bố còn tồi tàn hơn tôi tưởng. Rộng chừng chục mét vuông, mái tôn nóng hầm hập, chỉ có một cái giường, một cái bếp gas mini, và mấy bộ quần áo treo trên dây. Trên tường, bố dán một tấm hình của tôi hồi cấp ba, đã ngả màu.
Tôi nhìn quanh căn phòng, nhìn nơi bố tôi sống mỗi ngày để dành tiền nuôi tôi, và tôi càng thấy mình tệ bạc.
"Bố ăn uống ở đây khổ vậy sao bố? Sao bố không thuê chỗ nào tốt hơn?" tôi hỏi, giọng nghẹn.
Bố cười xòa. "Chỗ này tốt mà con. Rẻ, gần chỗ bố hay chạy xe. Bố ở một mình, cần gì nhiều. Tiền để dành cho con học chứ."
Tôi ngồi xuống bên bố, nắm lấy đôi bàn tay chai sạn, rám nắng của bố. "Bố ơi, từ nay con sẽ không giấu ai về bố nữa. Bố làm nghề xe ôm thì đã sao. Bố lương thiện, bố nuôi con bằng chính mồ hôi của bố. Con phải tự hào về bố mới đúng, chứ sao con lại đi xấu hổ."
Bố xoa đầu tôi, như hồi tôi còn bé. "Con hiểu vậy là bố mừng rồi. Nhưng bố nói thật, con đừng ép mình. Con cứ sống thoải mái với bạn bè. Bố không trách gì con đâu."
"Không bố ạ. Con nghĩ kỹ rồi." Tôi lau nước mắt. "Con đã sai. Và con muốn sửa."
Chiều hôm đó, tôi đăng một dòng lên trang cá nhân của mình. Tôi đăng tấm hình chụp bố trong cái áo đồng phục xanh, đứng bên chiếc xe máy cũ. Tôi viết:
"Đây là bố tôi. Bố tôi chạy xe ôm công nghệ. Suốt mấy năm qua, bố đội nắng đội mưa ngoài đường để nuôi tôi ăn học. Tôi từng dại dột xấu hổ về nghề của bố. Nhưng hôm nay tôi muốn nói: tôi tự hào là con gái của một người bố xe ôm lương thiện và tử tế nhất trên đời. Cảm ơn bố."
Tôi nhấn đăng, tim đập thình thịch, chờ đợi những ánh mắt coi thường mà tôi từng sợ hãi.
Nhưng điều xảy ra hoàn toàn khác. Bạn bè tôi, những đứa tôi từng sợ chúng biết sự thật, lại vào bình luận đầy yêu thương. "Bố mày tuyệt vời quá." "Nghề nào cũng đáng quý mà, miễn là lương thiện." "Ngưỡng mộ bố con mày ghê." Ngay cả đứa bạn ngồi cùng xe hôm đó cũng nhắn riêng cho tôi: "Hèn gì hôm bữa chú tài xế dễ thương ghê, hỏi han tụi mình. Thì ra là bố mày. Mày có người bố tốt thật đó."
Hóa ra, cái mà tôi sợ hãi suốt hai năm, chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra. Không ai coi thường tôi vì bố làm xe ôm cả. Chỉ có tôi tự coi thường nghề của bố, rồi gán nỗi sợ đó lên người khác.
Bây giờ tôi đã ra trường, đi làm, có thể lo lại cho bố. Việc đầu tiên tôi làm là đón bố về ở cùng, không cho bố ở cái phòng trọ tồi tàn đó nữa. Bố vẫn muốn chạy xe, bảo ngồi không buồn tay buồn chân, nhưng giờ bố chạy cho vui, cho khỏe, chứ không phải để còng lưng nuôi tôi nữa.
Có lần, tôi chở bố đi chơi bằng chiếc ô tô đầu tiên tôi mua được. Ngồi trên xe, bố cứ xuýt xoa "con gái bố giỏi quá". Tôi cười: "Con giỏi là nhờ bố đó. Nhờ những cuốc xe ôm của bố mà con mới có ngày hôm nay."
Tôi kể bố nghe, có những đêm tôi vẫn mơ thấy lại cái buổi chiều hôm đó — cái buổi tôi gọi bố là "chú". Và mỗi lần tỉnh dậy, tôi lại thấy biết ơn. Biết ơn vì cái ứng dụng vô tình đã xếp bố tới đón tôi. Vì nếu không có cuốc xe định mệnh đó, có lẽ tôi đã cứ thế lớn lên trong lớp vỏ sĩ diện, giấu bố mình như giấu một điều đáng hổ thẹn, để rồi một ngày ân hận thì đã muộn.
Cuốc xe hôm đó, tôi đã trả tiền cho bố qua ứng dụng. Nhưng cái tôi nợ bố thì không một ứng dụng nào tính được, và tôi sẽ trả bằng cả phần đời còn lại: trả bằng sự biết ơn, bằng lòng tự hào, và bằng việc không bao giờ, không bao giờ nữa, để bố phải làm một người xa lạ trong mắt chính con gái mình.
Bố tôi là một người chạy xe ôm. Và tôi, tôi tự hào là con gái của bố.





