Halab
Lịch sử

Clair Patterson: đo tuổi Trái Đất, 4,55 tỷ năm

Clair Patterson đo được tuổi Trái Đất là 4,55 tỷ năm nhờ tự xây phòng sạch đầu tiên thế giới. Chính căn phòng đó đưa ông vào cuộc chiến 20 năm với chì.

· 8 phút đọc · Halab
Clair Patterson: đo tuổi Trái Đất, 4,55 tỷ năm
Ảnh: Steve Jurvetson from Los Altos, USA / Wikimedia Commons (CC BY 2.0) — nguồn · Ảnh: National Map Seamless Server / Wikimedia Commons (Public domain) — nguồn

Người đàn ông này chỉ định trả lời một câu hỏi: Trái Đất bao nhiêu tuổi. Ông trả lời được — 4,55 tỷ năm — nhưng để làm được điều đó ông phải xây một căn phòng sạch nhất hành tinh, và chính căn phòng ấy hé lộ cho ông một sự thật khác khiến ông bỏ hết phần đời còn lại để đi kiện cả một ngành công nghiệp.

Tên ông là Clair Cameron Patterson, nhà địa hoá học ở Caltech.

Cậu bé Iowa và đồng hồ cát nguyên tử

Patterson sinh năm 1922 ở Iowa, con một nhân viên bưu điện. Mẹ ông làm trong hội đồng trường và tặng con một bộ đồ chơi hoá học từ rất sớm — món quà mở ra cả một đời.

Học xong trung học năm 16 tuổi ở ngôi trường chưa tới 100 học sinh, ông vào Grinnell College học hoá. Chiến tranh nổ ra, ông được điều về Dự án Manhattan ở Oak Ridge, làm trong nhà máy tách đồng vị uranium-235 và học được thứ sẽ định đoạt sự nghiệp: cách dùng máy khối phổ.

Sau chiến tranh, ông về Đại học Chicago làm nghiên cứu sinh dưới quyền Harrison Brown, và nhận bài toán cả ngành địa chất chưa ai giải được: đo tuổi Trái Đất.

Cách đo dựa trên một hiện tượng đơn giản đến bất ngờ. Uranium là nguyên tố không bền — nó tự rã dần thành chì, với tốc độ cố định không gì tác động được. Uranium-238 rã rất chậm thành chì-206; uranium-235 rã nhanh hơn một chút thành chì-207.

Hãy hình dung một chiếc đồng hồ cát bị niêm phong trong đá. Uranium là cát ở ngăn trên, chì là cát đã chảy xuống ngăn dưới. Tốc độ chảy đã biết chính xác. Vậy chỉ cần đếm xem còn bao nhiêu cát ở trên và có bao nhiêu ở dưới là biết chiếc đồng hồ đã lật từ bao giờ.

Vấn đề là phải biết ngăn dưới ban đầu trống rỗng. Nếu trong đá đã sẵn một ít chì "nguyên thuỷ", phép tính sẽ sai. Đó là chỗ hóc nhất, và cũng là chỗ Patterson tìm ra lối đi.

Mảnh thiên thạch làm chuẩn số không

Ý tưởng là thế này: thiên thạch sắt gần như không chứa uranium. Nghĩa là chì trong đó không sinh thêm được nữa — nó chính là chì nguyên thuỷ của hệ Mặt Trời, đóng băng từ ngày đầu.

Có con số gốc ấy rồi thì mọi phép tính mới có điểm tựa. Patterson chọn thiên thạch Canyon Diablo, khối sắt đã đâm xuống Arizona để lại hố Meteor Crater.

Đây là chỗ mọi thứ trục trặc. Mẫu nào ông đo cũng ra quá nhiều chì. Làm lại, vẫn sai. Ông kiểm tra dụng cụ, hoá chất, không khí — chì có ở khắp nơi. Trên bàn, trong nước cất, trong bụi, trong cả tóc của chính ông.

Căn phòng sạch đầu tiên trên thế giới

Năm 1952 Patterson theo Harrison Brown về Caltech và được cho phép dựng phòng thí nghiệm riêng từ con số không. Ông làm một việc chưa ai từng làm: bịt kín mọi đường không khí lọt vào, rửa toàn bộ dụng cụ bằng axit, và tự chưng cất lại từng lọ hoá chất người ta gửi tới vì không tin vào độ tinh khiết của hàng thương mại.

Kết quả là một trong những phòng sạch đầu tiên của thế giới. Ngày nay phòng sạch là chuyện thường trong ngành chip, ngành dược, ngành vũ trụ. Nó bắt đầu từ một người bực mình vì không đo nổi tuổi Trái Đất.

Trong căn phòng đó, năm 1953, ông tách được chì từ pha troilite của thiên thạch Canyon Diablo. Khối phổ đo tại phòng Mark Inghram ở Chicago. Con số hiện ra: khoảng 4,5 tỷ năm.

Ông công bố chính thức năm 1956 với giá trị 4,55 tỷ năm, sai số cỡ 70 triệu năm. Trước đó giới khoa học vẫn quen con số 3,3 tỷ. Bảy mươi năm và vô số cải tiến kỹ thuật sau, con số ấy về cơ bản vẫn đứng.

Điều đáng nói là ông không hề vỗ ngực. Ông chia công trạng rộng rãi cho đồng nghiệp, và khi viết về khoảnh khắc là người đầu tiên trên đời biết tuổi Trái Đất, ông dùng chữ "chúng ta" — ý chỉ cả cộng đồng khoa học nhiều thế hệ.

Câu hỏi thứ hai: chì ở đâu ra mà lắm thế

Bài toán đã xong. Nhưng nỗi bực bội thì chưa. Patterson quay lại câu hỏi ông tạm gác: tại sao thế giới đầy chì đến vậy?

Ngành công nghiệp thời đó có một lập luận rất khó bác: chì là nguyên tố tự nhiên, nên chì trong không khí và trong máu người là chuyện thường tình. Từ khoá của họ là "bình thường". Patterson vặn lại rằng phải phân biệt hai chữ khác nhau hẳn: "phổ biến" không có nghĩa là "tự nhiên". Cái gì ai cũng có chưa chắc là cái vốn có.

Ông đi tìm bằng chứng ở những nơi không ai nghĩ tới. Đo chì trong nước biển: nước mặt nhiễm nặng, xuống sâu thì sạch dần — trái ngược hoàn toàn với các kim loại khác như bari. Đo tuyết trên núi Lassen ở California mùa đông 1962–63: dấu vân đồng vị của chì trong tuyết khớp với không khí Los Angeles cách đó 800 km, khớp cả với mẫu xăng lấy ở San Diego. Đo xương người Peru 1.600 năm tuổi: chì thấp hơn xương người hiện đại hàng trăm tới hơn một nghìn lần, trong khi bari và canxi không đổi.

Rồi ông đi khoan tuyết ở Greenland và Nam Cực. Băng đóng thành lớp theo từng năm, nên mỗi lõi băng là một cuốn nhật ký khí quyển đọc ngược về quá khứ. Tuyết Greenland hiện đại chứa chì cao hơn tuyết tiền công nghiệp hàng trăm lần, phần lớn mức tăng dồn vào một thế kỷ gần nhất.

Cái giá của việc nói đúng

Patterson công bố bài "Contaminated and Natural Lead Environments of Man" năm 1965, ước tính lượng chì trong cơ thể người Mỹ trung bình cao gấp khoảng một trăm lần mức tự nhiên — nghĩa là chỉ còn cách ngưỡng nhiễm độc cấp tính chừng hai lần.

Phản ứng của giới chuyên môn khá tàn nhẫn. Robert Kehoe, chuyên gia độc chất được cả ngành kính nể và cũng là người làm cho Ethyl Corporation, chê ông là kẻ cuồng tín hơn là nhà khoa học. Một chuyên gia khác gọi kết luận của ông là kích động đám đông.

Hậu quả thì rất cụ thể. Nhiều tổ chức nghiên cứu vốn được coi là trung lập từ chối ký hợp đồng với ông, trong đó có cả Cơ quan Y tế Công cộng Mỹ. Năm 1971, khi Hội đồng Nghiên cứu Quốc gia lập ban chuyên môn về chì trong không khí, Patterson bị gạt ra — dù lúc ấy khó tìm ai trên đời hiểu vấn đề hơn ông.

Ông không lùi. Ông viết thư cho thống đốc California, viết cho Thượng nghị sĩ Muskie, ra điều trần trước Thượng viện năm 1966. Khi có người hỏi liệu có phòng thí nghiệm nào khác đồng ý với số liệu của ông không, ông đáp gọn: chuyện khoa học không quyết bằng bỏ phiếu đa số.

Đến năm 1978 ông mới được mời vào một ban của Hội đồng Nghiên cứu Quốc gia. Báo cáo của ban có phần đa số và phần thiểu số. Phần thiểu số dài 78 trang là của riêng ông, đòi loại chì ngay lập tức khỏi xăng, hộp đựng thức ăn, sơn, men gốm và đường ống nước.

Những điều nhiều người kể sai

  • "Patterson là nhà môi trường đi đo tuổi Trái Đất cho vui." Ngược lại hoàn toàn. Ông là nhà địa hoá thuần tuý, không hề có ý định làm phong trào. Ô nhiễm chì là thứ chen ngang, làm hỏng phép đo của ông, và ông đi tìm hiểu vì nó cản đường. Phát hiện thứ hai là hệ quả ngoài ý muốn của phát hiện thứ nhất.
  • "Một mình ông cấm được xăng pha chì." Không. Ông khơi mào và giữ lửa suốt hai mươi năm, nhưng chiến thắng cuối cùng có công của Luật Không khí Sạch năm 1970, của bộ lọc khí thải xúc tác trên xe đời 1975 trở đi — vốn hỏng nếu gặp chì — và của nhiều nhà nghiên cứu đến sau như Herbert Needleman.
  • "Con số 4,55 tỷ là tuổi hành tinh của chúng ta." Chính xác hơn, đó là thời điểm hệ Mặt Trời kết tụ. Trái Đất bồi tụ trong khoảng thời gian đó nên hai con số gần như trùng nhau, nhưng bản chất phép đo là đo lúc vật chất hệ Mặt Trời đông cứng lại.

Kết quả đến chậm, nhưng đến

Năm 1976, Cơ quan Bảo vệ Môi trường Mỹ ghi nhận hơn 100.000 tấn chì đổ vào xăng mỗi tháng. Đến năm 1980 con số đó xuống dưới 50.000 tấn, và chì trong máu người Mỹ trung bình cũng giảm gần một nửa trong cùng khoảng đó.

Năm 1977, sơn nội thất pha chì bị cấm. Năm 1986, EPA cấm tetraethyl chì trong xăng. Đến năm 1993, mối hàn chì bị loại khỏi mọi hộp đựng thực phẩm ở Mỹ — điều Patterson đòi từ năm 1980, sau khi phát hiện cá ngừ đóng hộp nhiễm chì cao hơn cá tươi tới hàng nghìn lần trong khi phòng thí nghiệm chính thức chỉ báo gấp đôi.

Năm 1991, các nhà khoa học đo lại tuyết Greenland và thấy lượng chì đã giảm khoảng 7,5 lần so với năm 1971. Cuốn nhật ký khí quyển ấy, lần đầu tiên trong hai thế kỷ, ghi lại một chiều đi xuống.

Patterson mất ngày 5/12/1995 ở Sea Ranch, California, thọ 73 tuổi, được trao giải Tyler về môi trường ngay năm đó. Một tiểu hành tinh và một đỉnh núi Nam Cực mang tên ông.

Vì sao chuyện này vẫn còn liên quan

Bài học của Patterson không nằm ở con số 4,55 tỷ năm. Nó nằm ở chỗ ông đã tin vào cái sai của mình.

Bất kỳ ai khác cũng có thể coi đống dữ liệu lộn xộn kia là nhiễu, là xui, là lỗi vặt phòng thí nghiệm, rồi làm tròn cho xong. Patterson thì hỏi tại sao. Câu hỏi đó tốn của ông năm năm, một phòng thí nghiệm dựng lại từ đầu, và sau này là cả sự nghiệp yên ổn.

Trong hai bài viết cuối đời, ông phân biệt hai lối nghĩ: nhà khoa học đi tìm hiểu thế giới, kỹ sư đi điều khiển nó. Ông không nói lối nào xấu. Ông chỉ cảnh báo chuyện gì xảy ra khi loài người chỉ còn lối thứ hai.

Câu hỏi thường gặp

Vì sao phải dùng thiên thạch để đo tuổi Trái Đất?

Vì đá trên Trái Đất không giữ được đồng hồ nguyên tử. Vỏ hành tinh liên tục nung chảy, xáo trộn và tái tạo nên chiếc đồng hồ uranium chì bị lật đi lật lại nhiều lần. Thiên thạch thì hình thành cùng lúc với hệ Mặt Trời rồi nằm im từ đó. Riêng thiên thạch sắt gần như không chứa uranium, nên lượng chì trong đó chính là chì nguyên thuỷ, làm mốc số không cho mọi phép tính.

Phương pháp uranium chì hoạt động thế nào?

Uranium tự rã thành chì với tốc độ cố định, không gì tác động được. Hãy hình dung một đồng hồ cát niêm phong trong đá, uranium là cát ngăn trên còn chì là cát đã chảy xuống. Tốc độ chảy đã biết chính xác, nên chỉ cần đo tỷ lệ hai loại là tính ra được đá hình thành từ bao giờ. Điều kiện là phải biết ban đầu ngăn dưới có sẵn bao nhiêu chì.

Vì sao Patterson phải xây phòng sạch?

Vì mẫu nào ông đo cũng ra quá nhiều chì. Ông kiểm tra dụng cụ, hoá chất, không khí và phát hiện chì có ở khắp nơi, kể cả trong tóc mình. Để đo chính xác, ông phải bịt kín mọi đường không khí, rửa dụng cụ bằng axit và tự chưng cất lại từng lọ hoá chất. Đó là một trong những phòng sạch đầu tiên trên thế giới, ra đời chỉ vì một người bực mình.

Chia sẻ:FacebookTelegram

Đọc tiếp